Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 632

Chương 632: Có cần mặt mũi không?

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Tần Tiểu Từ

Chương 632: Có cần mặt mũi không?

Chỉ tiếc, đến cuối cùng bọn chúng chỉ có thể liếm máu tươi và cặn bã đã thấm vào trong đất.

Lúc này, từng cấp C ẩn nấp ở đằng xa đều mắt đỏ như máu!

Nơi này cách Vong Đô không xa, sau khi vết nứt mở ra bên Vong Đô cũng nhận được tin tức, cố ý sắp xếp người đến đây xem xét, nhưng lúc bọn họ nhìn thấy Tần Phong lại không dám ra tay nữa.

Tình cảnh giết chóc của Tần Phong trước đó đã trấn áp bọn họ.

Chỉ có điều, đây là huyết nhục tinh hạch của Vạn niên quy.

Mặc kệ ai cũng muốn gặm xuống một miếng thịt!

Ý thức lực của Tần Phong quét về phía những người đang ẩn nấp, cười lạnh một tiếng.

Những người này không ra tay coi như bọn họ biết điều, nếu không Tần Phong không ngại giết một vài người, hấp thu nội lực của bọn họ.

Phi thuyền cất cánh, những người này nhìn cơ giới của Tần Phong không hiểu ra sao, dù sao bọn họ chỉ thấy được Tần Phong bắt lấy dị thú, lại không thấy tình cảnh cơ giới pháo tấn công Vạn niên quy.

Phi thuyền không cách nào tiến vào Vong Đô, vẫn đặt ở trong nhà xưởng, Tần Phong và Bạch Ly đều quay về biệt thự nghỉ ngơi.

Ngay lúc này, bộ đàm của Tần Phong lại vang lên tích tích, là Trần Tường.

Bộ đàm kết nối, giọng nói đầy lo lắng của Trần Tường lập tức truyền đến.

“Đoàn trưởng, Lũng Xuyên thành bị chiếm đóng!”

“Cái gì?” Tần Phong vô cũng ngạc nhiên.

Phải biết rằng, trước khi Tần Phong sống lại, Lũng Xuyên thành vẫn được giữ gìn thật tốt ở vị trí này, sao có thể tùy tiện bị chiếm đóng?

Đây là nơi ở của cao tầng nhân loại!

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không phải sẽ có một năng lực giả cấp A đến sao? Vì sao lại bị chiếm đóng? Chẳng lẽ cấp A không đến!” Tần Phong một hơi hỏi tất cả vấn đề mà mình nghĩ đến.

Trần Tường bất đắc dĩ nhếch miệng, nói: “Thôi Liên đã đi, nhưng hắn bị giết!”

“Cái gì?” Lần này Tần Phong thật sự hoảng sợ!

Trần Tường cũng không quanh co lòng vòng nữa, trực tiếp mở miệng nói: “Cũng như lần trước dùng ánh sáng năng lượng giết chết Cao Vũ Khang, Thôi Liên đại nhân quá bất cẩn, hắn trực tiếp lơ lửng thả ra tinh thần lực với người Granth, để bọn chúng thần phục, tước vũ khí đầu hàng, kết quả người ta một pháo đánh rơi hắn…”

Tần Phong im lặng!

Đầu óc Thôi Liên này có hố sao?

Cao Vũ Khang đã chết như vậy, hắn ta còn đi chịu chết.

Hoặc là, Thôi Liên căn bản không biết Cao Vũ Khang là ai, cũng không quan tâm một tên cấp C sẽ tử vong như thế nào, nhưng hiển nhiên khoa học kỹ thuật của người Granth khiến người ta giật mình.

Tần Phong nhớ trước khi sống lại, Thôi Liên lẻn vào trong Phù Không thành giết chóc, vì sao lần này lại cuồng vọng như vậy?

Nhưng chắc chắn người thay đổi tất cả, có lẽ cũng là Tần Phong.

Tần Phong là một năng lực giả cấp D lại ngăn cản người Granth tiến công, khiến mọi người biết thực lực của người Granth.

Thôi Liên là một cấp A, đối mặt với thiên quân vạn mã cấp C căn bản không sợ!

Cứ thế, lại bị người ta bắn pháo oanh sát.

Tần Phong đã không biết nói gì cho phải.

“Hiện tại liên minh nhân loại sắp xếp như thế nào?” Tần Phong hỏi.

“Còn chưa rõ lắm, nhưng e rằng lão đại cấp A sẽ không đến đây nữa, có lẽ sẽ dùng chiến thuật biển người!” Trần Tường nói.

Chiến thuật biển người đại diện cho việc sẽ chết rất nhiều người, chiến thuật này không phải vạn bất đắc dĩ căn bản sẽ không dùng đến.

“Có lẽ sẽ cắt đất bồi thường!”

Cũng là để người Granth trực tiếp kinh doanh phạm vi thế lực Lũng Xuyên, nhân loại sẽ từ bỏ Lũng Xuyên.

Đối với một số người hoàn toàn không có ảnh hưởng, dù sao Lũng Xuyên chỉ là một thành thị tuyến đầu chiến tuyến, loại thành thị này còn có rất nhiều.

Nhưng những điều này đã không phải việc mà Tần Phong cần quan tâm.

Chỉ có điều, suy nghĩ của Tần Phong lại tập trung vào Phù Không thành.

Phù Không thành thật sự quá mê người.

Pháo đài di động, cơ giới siêu cường, nếu có thể lấy được thì thực lực của Tần Phong chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều, Tần Phong có đoàn đội, lại có thể thu hoạch được lợi ích cực kỳ lớn.

Có thể tung hoành khắp nơi.

Nếu trước kia có Thôi Liên, hắn đương nhiên sẽ không nghĩ cách lấy Phù Không thành, nhưng hiện tại chưa có ai chinh phục được Phù Không thành.

Đã vậy, nếu có cơ hội thì Tần Phong cũng không khách sáo.

Điều kiện tiên quyết là, Tần Phong tự đạt được thực lực nhất định, nhưng tin tưởng chẳng mấy chốc sẽ lấy được!

“Chú ý kỹ động thái của Lũng Xuyên, đặc biệt là tình huống của Phù Không thành!” Tần Phong phân phó.

“Vâng!” Trần Tường đồng ý.

Hai người kết thúc cuộc trò chuyện, suy nghĩ của Tần Phong lại quay về.

Ý thức lực khẽ động, 11 viên tinh hạch Vạn niên quy được bày dưới mặt đất trong phòng luyện công.

“Những thứ này chắc đủ cho ta tấn thăng một lần nữa!”

Tần Phong không chút khách sáo, trực tiếp đưa tay bao trùm trên một viên tinh hạch.

“Dị năng, thôn phệ!”

Lực lượng trên thân thể Tần Phong nhanh chóng tăng trưởng.

Không chỉ như thế, Tần Phong cảm giác trái tim của mình đập càng mạnh mẽ hơn, tràn đầy lực lượng, lại trở nên chậm chạp, mỗi một tiếng đều như đánh trống lớn.

Tuy hiện tại Tần Phong cũng đang độ thiếu niên, nhưng lúc này rõ ràng có thể cảm nhận được tế bào trên dưới cả người đều trở nên cứng cỏi tràn đầy.

Thọ mệnh tăng lên.

Ý thức lực cảm ứng xuống, Tần Phong biết rõ thân thể của mình đang kéo dài thời kỳ thiếu niên.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay