Chương 560: Vết nứt loại nhật thực
Tần Phong đứng từ xa dùng ý thức lực quét qua một chút, đại khái thấy rõ thực lực của đám người Lôi Ưng.
Bên Cao Vũ Khang có hai cấp C, Tần Phong và Bạch Ly cũng coi như cấp C, 4 vs 5 vậy Tần Phong cảm giác bọn họ sẽ không thua.
Bởi vì Bạch Ly cũng không phải cấp C bình thường!
Tần Phong chợt lóe lên, tiếp tục chạy đến vị trí của Cao Vũ Khang.
Lúc này, Lôi Ưng đang nghỉ ngơi tại chỗ lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía Tần Phong biến mất.
“Sao thế? Có phát hiện gì sao?”
“Ta cảm giác được một người quen, nhưng quá nhanh không bắt được!”
Ý thức lực của mỗi người đều khác biệt, nhưng tiếp xúc quá nhanh cũng không có cách nào phân biệt được.
Nhưng Lôi Ưng luôn cảm thấy có gì đó không tốt lắm.
Sau thời gian nửa ngày, cuối cùng Lôi Ưng đã đến vị trí của đội ngũ Cao Vũ Khang.
Nhưng vừa đến đã nghe thấy tiếng chiến đấu to lớn.
Mọi người ngẩn ngơ, sau đó trong mắt cũng lộ ra vẻ hưng phấn.
“Cao Vũ Khang cũng đoán được chúng ta muốn tới, cho nên mới nắm bắt thời gian muốn giết chết dị thú!”
“Ha ha, sau cùng còn không phải chúng ta được lợi!”
“Cao Vũ Khang, muốn trách thì trách Tần Phong đi!”
Lôi Ưng mỉm cười âm hiểm, đưa mắt ra hiệu cho những người khác, thân thể lập tức xuất hiện một vòng thiểm điện.
“Điện quang hỏa thạch!”
Tốc độ tăng vọt.
Bốn người khác đều là Cổ võ giả, nhưng đều có được khinh công đương nhiên sẽ không tụt lại!
Năm người cùng tiến về phía bên này.
“Ngao…”
“Rầm rầm rầm!”
Tiếng kêu thê thảm của thú hoàng vang lên, cuối cùng hóa thành một tiếng vù vù, không còn tiếng chiến đấu truyền đến nữa.
Lúc này, đám người Lôi Ưng cũng đã chạy đến chiến trường.
Chiến trường diễn ra trong vùng trũng nối liền hai ngọn núi, lúc này nơi đây đã bị máu tươi bao phủ.
Một con dị thú cực lớn nằm ở trong sơn cốc.
“Thú hoàng!”
Đôi mắt Lôi Ưng lập tức nóng bỏng, muốn lao xuống.
Nhưng lúc này trong tầm mắt của Lôi Ưng lại có thêm một người.
Dáng người cao lớn, hình dáng góc cạnh rõ ràng, cho người ta cảm giác trầm ổn vốn không thuộc về độ tuổi này.
“Tần Phong!”
Lôi Ưng cảm giác mình như nuốt phải cứt chó!
Lúc này hắn ta mới hiểu trước đó không phải ảo giác của hắn ta, Tần Phong đã đi ngang qua bên cạnh bọn họ, kết quả còn đến nơi này sớm hơn bọn họ nửa ngày!
Thật sự khiến người ta căm tức muốn chửi đổng!
Khóe miệng Tần Phong nở nụ cười nhạt, nói: “Thật là trùng hợp, Lôi tổng!”
Khóe mắt Lôi Ưng giật giật!
Trùng hợp? Trùng hợp cái rắm!
Nhưng lúc này những người khác lại là hai mắt tỏa sáng.
“Ha ha, vậy càng tốt hơn, tự nhiên chui tới cửa!” Hàn Thành Minh quán chú nội lực vào giọng nói, truyền vào trong tai những người khác!
“Hắn là Tần Phong? Rất tốt, đắc tội Cao Vũ Khang còn không bằng giết chết Tần Phong này, những người khác cũng không dám làm gì!” Lưu Nghị cũng trả lời.
Vương Tiển không nói gì, nhưng lại khóa chặt Tần Phong như cũng dự định ra tay.
Chỉ có Liễu Bắc trực tiếp mở miệng nói: “Đều giết!”
Hắn ta là người trong liên minh nhân loại, cũng là một người tàn bạo, một thân một mình, chân trần không sợ đi giày, vô cùng tùy ý làm bậy!
Liễu Bắc không quan tâm những người khác dự định như thế nào.
“Cao Vũ Khang, nhường lại thú hoàng đi!” Hàn Thành Minh là người thứ nhất hô lên, nội lực cương khí bao phủ cả người lao về phía Cao Vũ Khang.
Nhưng thật ra mục tiêu của hắn ta đã khóa chặt trên người Tần Phong.
Lưu Nghị, Vương Tiển cũng giống vậy.
Lúc này sắc mặt Lôi Ưng âm trầm, tuy trong lòng lửa giận ngập trời nhưng sát khí càng như thực chất.
Lôi Ưng mở miệng hô lên: “Ra tay!”
Theo suy nghĩ của Lôi Ưng, Tần Phong chắc chắn phải chết!
Nhưng trong lòng Lôi Ưng lại không biết vì sao cũng có một dự cảm!
Tần Phong chưa chắc đã chết!
Nhưng nghe được lời nói của Lôi Ưng, bốn Cổ võ giả cấp C khác cùng thi triển khinh công lao về phía Tần Phong.
Lúc này, một bóng người lại xuất hiện trước người Tần Phong, là Bạch Ly!
“Ba!”
Tiếng vung roi trong trẻo truyền đến, cây roi màu bạc trong tay Bạch Ly vung về phía đám người Liễu Bắc.
Ánh bạc óng ánh khắp nơi bao phủ phạm vi trăm thước.
Từng mảnh vết nứt không gian đột nhiên xuất hiện như từng cái miệng rộng màu đen, muốn cắn xuống một miếng thịt từ trên người của đám người.
“Cẩn thận, là dị năng không gian!”
Lôi Ưng lập tức phát ra cảnh cáo.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng! Người hiểu rõ ngươi nhất vĩnh viễn là kẻ địch của ngươi.
Vì lúc trước chiến đấu thất bại, tất nhiêu Lôi Ưng cũng có chút hiểu biết, đặc biệt là Bạch Ly.
Đây chính là người cắt một cánh tay của Lôi Ưng, dù sau này Lôi Ưng tìm được thiên tài địa bảo cường đại khôi phục cánh tay của mình, cũng phải trả giá lớn!
Đối mặt với kẻ địch như vậy, sao Lôi Ưng có thể không để ý!
Đương nhiên, hắn ta cho rằng dị năng của Bạch Ly đều vì cây roi trong tay của nàng, loại vũ khí đặc thù này tất nhiên khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Bốn người nghe nói như thế cũng chấn động, sau đó thả ra nội lực bài xích những không gian đó.
Năng lượng cường lại sát nhập không gian nhưng tiêu hao rất lớn, lúc đi lại cũng cẩn thận từng li từng tí, tốc độ giảm nhiều!
Nhưng lúc bọn họ bài xích dị năng không gian, đương nhiên Bạch Ly sẽ không đứng nhìn!
“Vết nứt không gian!”
Bạch Ly lại bộc phát dị năng.
Lúc này Tần Phong cũng đưa tay ra, một mảnh ánh sáng đen xuất hiện.