Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 549

Chương 549: Lấy đạo của người trả lại cho người

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 549: Lấy đạo của người trả lại cho người

Trong chớp mắt, Thủy giao long hoàng vô cùng to lớn lại bị đánh bay lên trên bầu trời hơn hai mươi mét.

Dị năng bị cắt ngang.

Lúc này, bóng dáng Cao Vũ Khang lóe lên, phốc một cái xông ra từ trong nước, nhảy lên thật cao.

“Diệt đao – cuồng trảm!”

Vị trí của Cao Vũ Khang còn cao hơn vị trí của Thủy giao long hoàng, một đao kia đánh ra lập tức rơi vào trên người Thủy giao long hoàng.

“Rầm rầm rầm!”

Nếu không phải Thủy giao long hoàng là dị thú hoàng giả, dựa vào lực công kích cường đại của năng lực giả, quái vật này đã sớm chết!

Đương nhiên, cuồng chiến lợi hại, Thủy giao long hoàng cũng không dễ chọc, thân thể cuộn lên trên không trung, vung đuôi lên quét bay Cao Vũ Khang ra hơn trăm mét.

“Oanh!”

Va chạm đến mức núi đá cũng nổ tung.

“Cẩn thận!”

“Ta đến!”

“Hám thiên chùy!”

Trước đó Cao Vũ Khang điểm danh để một Cổ võ giả cấp D9 là Trịnh Thiến đuổi theo, nàng vung chùy lên đụng vào trên người Thủy giao long hoàng.

Chùy đánh xuống, Thủy giao long cũng chỉ lùi lại nửa bước, sau đó quét ngang một vòng, quét bay Trịnh Thiến ra ngoài.

“Hỏa lực bao trùm!”

Một người khác là Dương Tam cũng nhanh chóng ra lệnh.

“Rầm rầm rầm!”

Hỏa lực bao trùm lên Thủy giao long hoàng, ngăn cản bước chân của đối phương.

Một đợt công kích kết thúc, Cao Vũ Khang lại quay trở về, tuy chịu chút tổn thương nhưng không trở ngại việc chiến đấu.

Tất nhiên Tần Phong lại thả ra Khổng tước hỏa, không đoạt công lao lại giúp đỡ Cao Vũ Khang sáng tạo ra cơ hội càng tốt hơn.

Sau đó, càng ngày càng nhiều năng lực giả tham gia chiến đấu.

Ở đằng xa, Lôi Ưng cầm ống nhòm quan sát những người này chiến đấu, sắc mặt tái xanh.

“Lão đại, cứ tiếp tục như vậy chẳng phải bọn họ sẽ giết chết một cấp D sao?”

“Bây giờ Trịnh Thiến sắp đến cấp C, Cao Vũ Khang muốn bồi dưỡng một thủ hạ đắc lực, để tiềm lực của Trịnh Thiến được tăng lên một đợt, nếu thật sự để bọn họ bắt được thú hoàng, điều này sẽ rất bất lợi với Lôi Đường chúng ta!”

“Đúng vậy, hiện tại đã rất khó dây vào Trịnh Thiến!”

“Con đàn bà thối này đã giết rất nhiều huynh đệ của chúng ta!”

Hiển nhiên người của tập đoàn Lôi Đường rất không thân thiện với Cao Vũ Khang, thậm chí oán hận chất chứa đã sâu.

Tất nhiên Lôi Ưng cũng biết tình huống hiện tại.

“Hừ, muốn nhẹ nhàng bắt lấy thú hoàng như vậy, đâu ra có chuyện dễ dàng như thế!” Lôi Ưng âm trầm nghĩ.

“Đi lấy chút bột dụ thú, đưa qua đó!”

Lôi Ưng cười lạnh nói.

Nhân loại và dị thú đã chiến đấu thời gian trăm năm, đã có bột đuổi thú, tất nhiên cũng có bột dụ thú.

Tất nhiên bột dụ thú có rất nhiều tác dụng, ví dụ như người có thực lực cường hãn đến dã ngoại có thể dùng để hấp dẫn càng nhiều dị thú đến săn giết, cũng có thể thuận tiện hạ độc.

Lúc bị dị thú khóa chặt muốn chạy trốn, bột đuổi thú sẽ không có tác dụng gì, nhưng bột dụ thú là thứ tốt để chuyển hướng chú ý.

Lúc trước Tần Phong đến Hải Thành còn bị người ta dùng một lần, lại nói đây cũng là thủ đoạn cũ của Lôi Đường!

“Ai đi?”

“Đao Tử qua!”

“Lão đại, ngươi xem đây!”

Lôi Đao của Lôi Đường tất nhiên không phải năng lực giả bình thường, mà là một Dị năng giả hắc ám.

Lúc này thôi động dị năng hắc ám lập tức biến thành một bóng đen, nhanh chóng ẩn nấp đi về phía đám người Tần Phong.

Cao Vũ Khang là năng lực giả cấp C nhưng ý thức lực không kém.

Vì đặc tính phù văn nên dị năng hắc ám có tính bí mật cực mạnh, người cùng đẳng cấp căn bản không thấy sự tồn tại của Đao Tử.

Nhưng bọn họ không để ý đến trong này còn có một người mạnh hơn Đao Tử, đó chính là Bạch Ly!

Bạch Ly vốn đang theo dõi đám người Lôi Ưng, hiện tại Đao Tử im hơi lặng tiếng đến đó, hiển nhiên không phải làm chuyện tốt!

“Có một người vụng trộm đến đây!”

Bạch Ly dùng ý thức lực khế ước truyền lại tin tức.

Sắc mặt Tần Phong nghiêm nghị, không thể không đề phòng người Lôi Đường!

Huống chi, đây mới là mục đích mà Cao Vũ Khang tìm hắn, đề phòng những người khác nhân cơ hội kiếm lợi.

Nghĩ đến đây, Tần Phong quyết đoán rời khỏi trung tâm chiến trường.

Ý thức lực càn quét, chỗ phù văn hắc ám lơ lửng lập tức bị Tần Phong tìm được.

“Vèo!”

Tần Phong thi triển khinh công, nhanh chóng lướt qua trong rừng rậm, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trước mặt Lôi Đao.

Lôi Đao giật mình!

Thấy người tới, tất nhiên Lôi Đao cũng nhận ra thân phận của Tần Phong.

Dù sao Tần Phong là người giết Lôi Xương!

“Đoàn lính đánh thuê săn giết dị thú ở phía trước, vì không xảy ra hiểu lầm có chừng có mực chút đi!” Tần Phong trầm giọng nói.

Lôi Đao sầm mặt lại.

‘Chẳng lẽ đối phương phát hiện ta rồi hả?’

‘Không, có lẽ hắn lừa dối ta!’

Lôi Đao nghĩ như vậy trốn ở trong bóng mờ, muốn tiếp tục đi tới.

“Vèo!”

Hắc ám âm ảnh khiến Lôi Đao nhanh chóng tránh thoát Tần Phong.

‘Quả nhiên là lừa ta, thằng nhãi con!’

Lôi Đao nghĩ như vậy, đột nhiên cảm nhận được một mảnh khí tức lửa nóng xuất hiện sau lưng.

Hắn ta giật mình.

“Trốn vào hắc ám!”

Xoạt một cái, xung quanh xuất hiện một vùng ánh sáng tăm tối, Lôi Đao sa vào trong bóng tối.

Lúc này, một mảnh ánh đao màu xanh lam chém ngang vào chỗ mà Lôi Đao vừa đứng.

Một đao kia chém xuống, tất nhiên không giết tới Lôi Đao nhưng ngay sau đó ánh sáng đột nhiên bộc phát ra, trong chớp mắt đâm vào cây cối.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay