Chương 508: Nghiêm Phóng mờ ám
Những người biến dị này thật sự cường đại, nếu tất cả mất đi lý trí, công kích lung tung, còn không phải tự giết lẫn nhau sao?
Tất nhiên Tần Phong hiểu suy nghĩ của những người này, mở miệng nói: “Các ngươi tùy ý! Muốn đi cùng ta thì cứ đi là được.”
Những người này lập tức vui mừng.
Chẳng mấy chốc lại có người đưa ra ý kiến khác biệt.
Hầu Dương Sinh mở miệng nói: “Đêm qua ngươi đã xác định phong tỏa không gian? Có lẽ bây giờ đã triệt tiêu rồi, chúng ta vẫn nên đi xem một chút!”
Tần Phong cong môi cười một tiếng, lạnh nhạt nhìn đối phương.
“Ta vừa nói muốn đi theo ta thì đi, không muốn thì tự hành động!”
Tần Phong căn bản không cần xác định lại, mỗi thời mỗi khắc Bạch Ly đều có thể báo cáo tình huống.
Hầu Dương Sinh có thực lực cường hãn, cũng là người thế gia cổ võ đã quen đưa ra quyết định, lúc này còn đưa ra ý kiến với Tần Phong, Tần Phong cũng không để ý đến!
Tần Phong đi lên trước, đám người tự động tránh ra để hắn đến gần người biến dị Lão nha trư này.
Tần Phong nhìn thoáng qua, đối phương đã hoàn toàn mất đi lực chiến đấu, hai mắt màu đỏ máu cũng dần khôi phục đen trắng rõ ràng.
Nhưng cứ mặc kệ như vậy, e rằng chưa khôi phục đã chết.
Ý thức lực của Tần Phong khẽ động, thân thể người biến dị Lão nha trư bị nâng lên, ý thức lực của Tần Phong khuếch tán ra tìm được một số chỗ bằng phẳng.
Mấy người khác đưa mắt nhìn nhau, chẳng mấy chốc đã đi theo Tần Phong.
Chỗ Tần Phong lựa chọn chỉ là quảng trường trước một trung tâm thương mại, mặt đất trơn bóng, phía trên còn có chỗ che nắng.
Hơn nữa, vì nơi này ở cách trung tâm khá xa, vụ nổ của Hồ Lương trước đó cũng không phá hoại nơi này nên tốt hơn chút.
Tần Phong đặt người biến dị Lão nha trư ở đây.
“Còn có năng lực giả hệ thủy và hệ quang không? Trị liệu chút đi nhưng đừng chữa hết!”
“Tần tiên sinh, để ta!”
“Băng bó sơ qua một chút là được!”
Có hai người nhanh chóng đi ra từ trong đám người, chữa trị đơn giản vết thương của Lão nha trư to lớn này.
Tần Phong nhìn về phía đám người, lại phát hiện Nghiêm Phóng đi theo mình.
Ngược lại Hầu Dương Sinh và người của Thiết gia đi ra ngoài thành, không biết có thu hoạch gì mới.
Sau nửa giờ, thân thể người biến dị Lão nha trư này đột nhiên co quắp, đặc điểm vẻ ngoài nhanh chóng biến mất, thu nhỏ đến kích cỡ nhân loại bình thường.
“Khổng Bàn Tử, lại là người!”
Tất cả mọi người hoảng sợ.
“Đau!” Khổng Bàn Tử này kêu lên một tiếng.
Năng lực giả hệ thủy lập tức bước lên trước chữa trị, giải quyết tất cả thương thế!
Nhưng Khổng Bàn Tử này vô cùng suy yếu, thương thế nghiêm trọng như thế còn có đột biến gen phá hoại bên trong, không có thời gian nửa năm căn bản không có cách nào khôi phục.
“Xem ra Tần Phong nói đúng, những người biến dị này thật sự có thể khôi phục!”
“Cũng không biết sau này như thế nào!”
“Sau này cũng không điều chúng ta nên quan tâm, trước tiên cứu được người đã, nếu không Sa Động trấn chắc chắn bị diệt!”
Sa Động trấn có hơn 200 năng lực giả cấp D, hiện tại chẳng những Hồ Lương đã chết, lại chỉ còn hơn 20 năng lực giả, một lần dị thú tiến công ào ạt, e rằng có thể san bằng cả Sa Động trấn.
“Bạch Ly, ngươi đi dụ những người biến dị đó về đây, nhớ kỹ đừng đánh chết, gần chết là được!” Tần Phong phân phó.
“Được! Bên ngoài nguy hiểm, các ngươi đều ở lại đây chờ đi!”
Bạch Ly nói xong đã bước trên đôi giày cao gót rời đi!
Những người khác hơi giật mình.
“Tần tiên sinh, để Bạch tiểu thư đi một mình không tốt lắm đâu!”
“Nếu các ngươi cảm thấy băn khoăn cũng có thể đi thử xem, nhưng quá lãng phí thời gian!”
Đang nói chuyện, đằng xa vang lên tiếng động ầm ầm, hiển nhiên xảy ra chiến đấu dữ dội, sau đó tiếng kêu thảm liên tiếp vang lên.
Không đến mười phút, Bạch Ly đã trở về, không chỉ như thế ý thức lực của nàng không chỉ kéo theo một người, mà là ba người.
Ba người đều là người biến dị vô cùng quỷ dị.
Có cách làm của Tần Phong trước đó, tất nhiên những người này hiểu phải làm gì, trị liệu sơ qua một chút, không chết được cũng không thể làm người khác bị thương.
Ngay lúc này, Nghiêm Phóng đột nhiên trở về từ trong siêu thị, lại còn đẩy theo hai cái xe mua sắm.
“Ôi, hôm qua cũng không ăn một bữa cơm thật ngon, hôm nay bận rộn cả một ngày, mọi người ăn chút gì đi!”
Nghiêm Phóng đặt xuống một chút thịt khô, lương khô còn có mỗi người một bình nước.
“Thời kỳ đặc biệt, chỉ có thể tạm đối phó một chút!” Nghiêm Phóng nói điều này còn vặn mở một bình nước, sau đó thấy Tần Phong ở bên cạnh như cố ý nịnh bợ, đưa nước cho Tần Phong.
“Tần tiên sinh, ngươi uống nước đi!”
Tần Phong nhìn Nghiêm Phóng lại không nhận được, Nghiêm Phóng giơ tay lên, trong chốc lát bầu không khí hơi xấu hổ!
Dường như người xung quanh cũng cảm ứng được bầu không khí bên này, ánh mắt dừng ở trên người hai người.
Bọn họ đều ngừng động tác nhai nuốt trong mồm.
“A, Tần tiên sinh không uống sao? Ta để đó cho ngươi!” Nghiêm Phóng thu tay lại, vặn nắp bình nước.
Sắc mặt Nghiêm Phóng không tốt nhưng những người khác cũng không nghi ngờ, dù sao người nào bị mất mặt cũng không dễ chịu.
“Nghiêm tiên sinh không cần để ý đến ta, ngươi uống trước đi!”
Tần Phong cầm bình nước, lần này lại đưa cho Nghiêm Phóng.
Chỉ có điều, Nghiêm Phóng không nhận lấy, tất nhiên nói: “Không cần, ta lại đi lấy!”