Chương 496: Huyết Ngọc Mang chết!
“Tần Phong, ngươi sẽ trả giá đắt, bây giờ ngươi chỉ đang vùng vẫy giãy chết, ngươi còn muốn kéo ta làm đệm lưng? Ngươi nghĩ hay lắm!”
Huyết Ngọc Mang đã có ý muốn lùi.
Chỉ có điều Tần Phong sẽ không cho hắn ta cơ hội này.
“Ngươi tự an ủi thì nói cho bản thân nghe một chút là được, dù sao đều phải chết!”
Tần Phong cười lại, tốc độ dưới chân càng điên cuồng hơn, đuổi theo Huyết Ngọc Mang.
Huyết Ngọc Mang xoay người bỏ chạy.
Lúc này trên đường phố, vì lúc trước Huyết Ngọc Mang và Hàn Noãn chiến đấu đã sớm người đi nhà trống.
Huyết Ngọc Mang muốn tìm người tránh né cũng khó có khả năng.
“Được rồi, đừng chạy nữa!”
Tần Phong cười lạnh một tiếng, ý thức lực điều động.
“Dung nham trụ!”
Dưới chân Huyết Ngọc Mang lập tức hóa thành dung nham, ngay sau đó một cột dung nham to lớn khiến Huyết Ngọc Mang bay lên tận trời.
“Xì… Xì xì!”
Nội lực cương khí trên người Huyết Ngọc Mang chịu sự trùng kích năng lượng to lớn.
“Chi!”
Nội lực cương khí lập tức tiêu tán.
Cũng may, Huyết Ngọc Mang đã lăng không sử dụng khinh công, tránh đi phương hướng Dung nham trụ, chỉ có điều nội lực cũng hết một phần ba.
Tần Phong đuổi theo.
“Hỏa diễm đao mang!”
Hỏa diễm đao mang bộc phát ra mười mét như một thanh đại đao khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Huyết Ngọc Mang cắn răng một cái, lại chống lên nội lực cương khí.
“Ầm!”
Một đao chém xuống, nội lực cương khí của Huyết Ngọc Mang lập tức vỡ vụn.
“Lại chém!”
Nội lực của Tần Phong liên tục không ngừng, chiêu thức ăn khớp, uy lực cực lớn!
“Tần Phong, ta liều mạng với ngươi!”
Cả người Huyết Ngọc Mang đẫm máu, đốt huyết bạo phát lại đánh trả một chưởng.
Nội lực dung hợp chưởng phong và đao mang của Thanh Vương đao đụng vào nhau.
Chỉ trong nháy mắt chưởng phong do nội lực hình thành đã bị đao mang chém thành hai nửa, đao mang tiếp tục đi tới đụng vào trên người Huyết Ngọc Mang.
Không có nội lực cương khí bảo vệ, thân thể Huyết Ngọc Mang cứ thế đỡ một chém này!
“Phốc!”
Huyết Ngọc Mang lập tức bị chém bay ra ngoài, nội lực to lớn đụng nát lan can ven đường, lăn ra ngoài hơn hai mươi mét.
Tần Phong thừa thắng xông lên!
“Chết đi!”
Một ánh đao hiện ra, một cái đầu lăn xuống.
Huyết Ngọc Mang – chết!
Ba đao giết một cấp D, thực lực của Tần Phong khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Lúc này, người sớm âm thầm quan sát trận chiến đấu này đều vô cùng hối hận.
Dệt hoa trên gấm dễ, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi khó.
Hiện tại bọn họ chỉ có thể tự an ủi mình, Huyết Kim Cuồng không chết, Tần Phong đắc tội một cấp C, chẳng may sau này vẫn lạc thì sao?
Quá thân thiết không phải đợi đắc tội cường giả cấp C đó sao?
Chỉ có điều, rốt cuộc là Tần Phong giết chết Huyết Kim Cuồng sao?
Trong lòng bọn họ tò mò muốn chết nhưng không ai dám hỏi thăm.
Trên người Huyết Ngọc Mang không có lệnh truy nã gì, ở bốn thành Bắc Hải này cũng không đến lượt một trưởng lão cấp D ra tay.
Tần Phong nhân lúc thu thập trang bị phù văn không gian, thôi động Hấp Tinh quyết, ba đám nội lực sương mù trong thân thể Huyết Ngọc Mang đều bị Tần Phong hấp thu.
Sau đó, một mồi lửa đốt sạch xác của Huyết Ngọc Mang.
Tần Phong quay về, Hàn Noãn đã được Hồ Lương gọi bác sĩ Dị năng giả hệ thủy đến đưa về xe cứu hộ.
“Hàn Noãn, ngươi không tệ!” Tần Phong mở miệng nói.
Ánh mắt Hàn Noãn đã khôi phục thần thái.
“Lão đại, ta nhận được sự tin tưởng của ngươi rồi sao?” Thiếu một chút khó giữ được cái mạng nhỏ này, nhưng tất cả đều đáng giá.
“Tin tưởng là chuyện hai phía, đừng suy nghĩ quá nhiều, chưa khỏi thương thế sẽ không bạc đãi ngươi!” Tần Phong nói.
Hàn Noãn gật đầu.
Hồ Lương cũng đi tới, giao cúc áo không gian cho Tần Phong.
“Trước đó Hàn Noãn muốn ta bảo quản chờ ngươi trở về, không ngờ ngươi về nhanh như vậy!”
Hồ Lương cũng có lòng nói giúp Hàn Noãn, đây thật sự là một trợ thủ đắc lực, đặc biệt là lúc Tần Phong không rõ sống chết còn dám chống lại áp lực của cường giả cấp D.
Có thể thấy được lòng trung thành này.
Tần Phong hiểu ý của Hồ Lương, thu lại đồ vật rồi đưa cho Hàn Noãn.
Tất cả đều không thay đổi!
Hồ Lương không kìm được nghi ngờ trong lòng, mở miệng tiếp tục hỏi: “Tần Phong, ngươi nói thật với ta, Huyết Kim Cuồng đâu?”
“Đã chết.” Tần Phong nói.
Hồ Lương trợn to mắt, “Ngươi chắc chắn chứ?”
“Ta không cần thiết lừa ngươi chuyện này!”
Trong lòng Hồ Lương bồn chồn, thậm chí cảm thấy đầu óc cũng hỗn loạn.
“Điều này sao có thể? Tần Phong, ngươi chỉ là cấp D1, ngươi giết Huyết Kim Cuồng thế nào, Huyết Kim Cuồng xưng bá ở bốn thành Bắc Hải bao nhiêu năm, không ai dám giết hắn, có lẽ là việc nghĩ cũng không dám nghĩ, sao ngươi làm được?”
Tần Phong cười một tiếng, nói: “Hồ tướng quân, ta chưa từng nói ta giết Huyết Kim Cuồng!”
Hồ Lương ngạc nhiên.
“Vậy là ai?”
Ánh mắt Tần Phong nhìn vào nơi xa, trong mấy cửa hàng ven đường bị đánh vỡ vách tường còn trưng bày đồ thời trang, Bạch Ly đang ngắm say sưa ngon lành.
“Là nàng!”
Tần Phong chỉ về phía Bạch Ly.
Hồ Lương nhìn theo tầm mắt của Tần Phong, đã thấy Bạch Ly chọn lựa quần áo, dáng vẻ như người cuồng mua sắm.
Hồ Lương sầm mặt lại.
“Tần Phong, ngươi đừng đùa ta, sao có thể là Bạch Ly, tuy thực lực của nàng cũng rất mạnh nhưng…”
“Ha ha, ta nói thật, không phải ngươi cũng không tin chứ?” Tần Phong cười nói: “Ngươi biết mà, Huyết Kim Cuồng chết là tốt! Nếu không tin cứ chờ một chút!”
Thời gian sẽ chứng minh tất cả!