Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 474

Chương 474: Viên đạn bọc đường của Nghiêm Phóng (2)

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 474: Viên đạn bọc đường của Nghiêm Phóng (2)

Tất nhiên những người khác cũng không dám làm giống như Tần Phong.

Thật ra vị trí của bọn họ còn cách Kim sa trùng phạm vi mười cây số.

Nhưng hai mươi vạn Kim sa trùng này phân bố quá lỏng lẻo, bọn họ tiến lên từng bước một cũng rất bình thường.

Nhưng hiển nhiên Tần Phong không hành động theo lý thường, giết chóc khắp nơi lại giảm bớt áp lực cho những người khác.

“Tần Phong này lại có thể nói được thì làm được!”

“Có hắn dụ Kim sa trùng đi, chúng ta cũng dễ dàng hơn!”

“Tần Phong thực lực thật mạnh!”

Bên cạnh khu vực chiến đấu của Tần Phong lại là Bạch Ly, một bên khác của Bạch Ly lại là Nghiêm Phóng.

Bạch Ly ngồi trên một cồn cát, buồn bực ngán ngẩm nhì Tần Phong.

Thời gian một tiếng đủ để Bạch Ly giết trăm con Kim sa trùng, sau đó nàng cũng dừng tay không giết nữa.

Nếu có Kim sa trùng chọc tới Bạch Ly, Bạch Ly sẽ thả ra uy áp dọa những Kim sa trùng này bỏ chạy.

Từ khi đi theo Tần Phong cùng chiến đấu, vì dị năng thôn phệ của Tần Phong nên Bạch Ly không thích giết dị thú quá xa, vì Tần Phong không thể thôn phệ được.

Cứ thế, tất nhiên Bạch Ly cũng không có tính tích cực gì.

Lúc này, khu vực chiến đấu của Nghiêm Phóng cũng chệch đi một chút xíu, sau đó đi về phía Bạch Ly.

Chỉ không ngờ sau khi tưới đây lại phát hiện Bạch Ly cũng không chiến đấu, mà ngồi trên cồn cát, hai tay chống cằm nhìn ra xa.

Nữ tử này thật sự không người ta không ngừng dao động.

Trong mắt Nghiêm Phóng lóe lên tia sáng.

Động tác bước đi của hắn ta hơi lớn như muốn thu hút sự chú ý của Bạch Ly, nhưng hắn ta đi đến bên cạnh Bạch Ly, Bạch Ly cũng không quay đầu liếc nhìn hắn ta một cái.

“Tại sao Bạch cô nương lại ngồi ở chỗ này?” Nghiêm Phóng chỉ có thể mở miệng.

Bạch Ly liếc nhìn Nghiêm Phóng một cái, sau đó nói: “Ta chỉ được yêu cầu giết một trăm còn Kim sa trùng, ta giết hết rồi!”

Nghiêm Phóng hơi híp mắt lại.

Thực lực của Bạch Ly không yếu, điều này có thể biết được từ tin tức trước đó, một nữ tử có thực lực cường hãn như vậy lại đi theo bên cạnh Tần Phong, sao không khiến người ta ghen ghét.

“Bạch cô nương, nếu không muốn giết thì thôi, muốn ăn chút gì không?” Nghiêm Phóng hỏi.

“Cải gì?” Ánh mắt Bạch Ly sáng ngời.

Nghiêm Phóng lấy ra một cái hộp thủy tinh, trong hộp chứa một loại quả nhỏ trong suốt sáng long lanh.

“Cho ngươi ăn đi!” Nghiêm Phóng nói.

Đây là Băng cơ quả, tuy đẳng cấp không cao lại có sức hấp dẫn trí mạng với nữ nhân, có thể làm đẹp trắng da, một quả có giá trị năm trăm vạn.

Cho dù đối với năng lực giả cấp D, năm trăm vạn không tính là gì nhưng chỉ ăn một loại quả nhỏ cấp G đã tốn năm trăm vạn vẫn vô cùng xa xỉ!

Nghiêm Phóng vì lôi kéo Bạch Ly, có thể nói lấy ra tất cả vốn liếng.

Đây đương nhiên chỉ là thăm dò, nếu Bạch Ly biết điều, tất nhiên Nghiêm Phóng sẽ có thứ càng tốt hơn.

Bạch Ly nhìn Băng cơ quả này, nghi ngờ nói: “Chỉ có một quả?”

Nghiêm Phóng ngạc nhiên.

“Loại linh quả này, ăn quá nhiều sẽ không có tác dụng quá lớn!” Nghiêm Phóng nói.

Bạch Ly bĩu môi, nói: “Thôi được rồi, ta tự có!”

Nói xong, Bạch Ly vung tay lên, trong một cái bát thủy tinh chồng chất từng viên Tịnh Liên tử no đủ.

Đặt ở đó giống như không phải linh quả, mà là từng đống tiền.

“Ngươi muốn ăn chút không?” Bạch Ly đặt chén thủy tinh nhỏ ở trước mặt Nghiêm Phóng.

Nghiêm Phóng chật vật nuốt xuống một ngụm nước bọt, trong lòng giằng co dữ dội.

Dù sao, đây chính là Tịnh Liên tử.

Nhưng trước đó còn muốn hối lộ Bạch Ly, bây giờ lại bị Bạch Ly lấy tiền đập vào mặt.

Nghiêm Phóng còn cần mặt mũi không?

“Ta, ta không ăn!” Nghiêm Phóng nói.

Bạch Ly quyết đoán thu hồi, cũng không tiếp tục khiêm tốn.

“Ừm, lão công ta cũng không thích ăn, nói thứ này ăn một chút là đủ, nhiều thì lãng phí!”

Bạch Ly lại ăn một viên Tịnh Liên tử, Tần Phong ăn nhiều tất nhiên là lãng phí, vì sức chịu đựng của thân thể nhân loại có hạn, Tần Phong đã ăn đến cực hạn.

Nhưng đối với loại dị thú như Bạch Ly, ăn bao nhiêu cũng chê ít.

Sắc mặt Nghiêm Phóng xanh lét.

Lúc này nhìn về phía bóng dáng phấn đấu của Tần Phong ở đằng xa, chỉ cảm thấy Tần Phong thật sự quá khó khăn!

Dùng tiền tài hối lộ sắc đẹp, cái giá phải trả hơi quá lớn!

Nghiêm Phóng suy nghĩ thêm một lúc.

Lúc này, Tần Phong đang chiến đấu, tất nhiên cảm ứng được tình huống của Bạch Ly và Nghiêm Phóng ở đằng xa.

“Hắn tới tìm ngươi làm gì?” Tần Phong dùng ý thức lực kết nối với Bạch Ly.

Ý thức lực của Bạch Ly cũng truyền lại tin tức.

“Nói muốn mời ta ăn Băng cơ quả nhưng số lượng không nhiều, chỉ lớn bằng móng tay, hẹp hòi!”

Tần Phong mỉm cười, “Nghiêm Phóng này cũng tức giận không nhỏ.”

Cho nên nói nuôi nữ hài tử bằng tiền tài không dễ bị người khác bắt cóc.

Bạch Ly lại là con dâu nuôi từ nhỏ của Tần Phong, ban đầu lại được coi là nữ nhi để nuôi nấng.

Sao có thể bị người ta lừa gạt dễ dàng như vậy.

“A, ta chỉ kiếm cớ, chẳng lẽ ta còn không biết? Cáo chúc tết gà, không có ý tốt, hơn nữa nữa hài từ không thể tiếp nhận đồ của người khác, đặc biệt là trà sữa!”

Tần Phong đen mặt lại: “Ngươi lại xem cái gì!”

“Không có, huống chi ý thức lực của ta nói cho ta biết, Nghiêm Phóng có ý đồ xấu!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay