Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 467

Chương 467: Triệu Hoán chi môn (2)

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 467: Triệu Hoán chi môn (2)

“Giám sát? Cái gì gọi là giám sát? Hiện tại xuất hiện vết nứt không gian lớn như vậy, các ngươi không nghe thấy tiếng cảnh báo sao? Chẳng may có cự thú cường đại xuất hiện thì làm sao bây giờ? Chờ Sa Động trấn bị diệt sao?”

Tên phụ tá này mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Hồ tướng quân, có tiếp tục điều động máy không người lái nữa không?”

Những máy không người lái theo dõi này cũng chỉ là một thiết bị kích cỡ nửa mét, toàn bộ sa mạc Bắc Hải có ít nhất hơn một ngàn.

“Không cần, tình huống nguy cấp, triệu hoán năng lực giả cấp D đến khu vực này xem xét!”

“Thế nhưng… Đây là địa bàn của Sa tích nhân!”

“Đầu óc của ngươi là bột nhão sao? Sa tích nhân? Tộc trưởng đã bị xử lý, nhanh, chuẩn bị máy bay trực thăng tác chiến cho ta, ta cũng muốn đi!”

“Vâng, tướng quân!”

Hồ Lương dẫn theo bốn năm năng lực giả cấp D xông vào chỗ sâu trong sa mạc Bắc Hải!

Lúc này, trên địa bàn ban đầu của Sa tích nhân đã biến thành khu vực nham thạch nóng chảy dày đặc, bên trong đều là xương trắng, tinh hạch, da lông, răng nhọn, móng vuốt dị thú, lại không có một con nào còn sống!

“Bạch Ly, đóng vết nứt lại! Nhanh!”

Tần Phong lớn tiếng kêu lên.

Bạch Ly gật đầu điều động dị năng, ánh sáng bạc bao trùm khe nứt to lớn trước mặt.

Trong nháy mắt, vết nứt màu đen biến thành ánh bạc rực rỡ.

“Rống!!!”

Trong khe nứt to lớn, một con cự thú vươn bàn tay to ra.

“Oanh!”

Trên bàn tay này đầy lân phiến, chỉ là vô cùng to lớn, trông như Sơn giáp thú.

Bàn tay to lớn vươn ra, đường kích tròn hai mét, móng tay phải to bằng một cái móc treo, dưới ánh mắt trời nóng rực hiện ra tia sáng lạnh đen kịt, dường như bên trên dính máu tươi của không biết bao nhiêu sinh vật.

“Ba!”

Ánh sáng bạc bị đâm thủng, lại một vết nứt màu đen xuất hiện.

Bạch Ly giận dữ.

“Chém!”

Ánh bạc bùng lên lập tức đóng vết nứt này lại, không chỉ như thế, cả cánh tay của dị thú cấp C này cũng bị bao vây lại.

“Thu!”

“Băng!”

Một tiếng vang giòn, khe nứt to lớn như một tấm gương tản ra ánh sáng bạc đột nhiên vỡ vụn, hóa thành từng điểm lấm tấm tiêu tán trong không khí.

Nhìn vào bên trong cửa đá to lớn này, chỉ còn lại bầu trời mờ nhạt vô biên vô tận phía sau.

Không có vết nứt, không có sự tồn tại của phù văn không gian!

“Oanh!”

Một bàn tay lớn đã rơi vào trong dung nham, vô số bọt dung nham văng lên, trong chớp mắt huyết nhục bị đun sôi lại hóa thành bụi than, chỉ còn lại móng tay và lân phiến.

“Phù!”

Trên trán Tần Phong cũng đổ mồ hôi, giữ Địa ngục dung nham trong phạm vi to lớn như thế, ý thức lực của Tần Phong cũng tiêu hao vô cùng to lớn.

Cũng may tất cả đã kết thúc!

“Lên!”

Ý thức lực của Tần Phong thao tác, tài liệu trong dung nham nhao nhao bay ra, xếp chồng chất ở bên cạnh.

Bạch Ly vung tay lên, thu lại tất cả.

“Thu!”

Nguyên tố hỏa trong Địa ngục dung nham nhao nhao thu về, khu vực nham thạch nóng chảy dày đặc này lập tức biến thành một mảnh đá vôi cháy đen.

“Coong coong coong coong!”

Trên bầu trời đằng xa đột nhiên có mấy chiếc máy bay trực thăng tác chiến Huyền Phù bay tới.

Tần Phong ngẩng đầu nhìn lên trên, nghĩ cũng biết e rằng người Sa Động trấn đã đến!

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tần Phong, máy bay trực thăng tác chiến Huyền Phù hạ xuống.

Người xuất hiện đầu tiên là Hồ Lương.

Nhìn từ trên bầu trời chỉ thấy một khung cửa đá to lớn đứng thẳng ở trên sa mạc, trên mặt đất còn có đá vôi màu đen rộng trăm mét, lại không nhìn thấy một con dị thú nào.

“Xảy ra chuyện gì? Không phát trước đó xuất hiện vết nứt sao? Vết nứt đi đâu rồi?” Hồ Lương hỏi thăm.

Đương nhiên Tần Phong sẽ không nói là thú hoàng Bạch Ly giải quyết vết nứt không gian to lớn này.

“Những Sa tích nhân kia chỉ là cấp D, hiến tế tử vong triệu hồi ra một cái vết nứt không gian thật lớn như thế, chắc chắn không duy trì được mà tự sụp đổ!” Tần Phong trợn tròn mắt nói dối.

Hiển nhiên Hồ Lương nửa tin nửa ngờ.

“Những dị thú kia thì sao?”

Tần Phong bình tĩnh tự nhiên nói: “Thứ đi ra chỉ là dị thú cấp E, ngươi cảm thấy lấy thực lực của ta còn không giải quyết được những dị thú này sao? Trên đất vẫn còn dấu vết do Dung nham chi thuật để lại đấy!”

“Nói cũng có lý!” Trong lòng Hồ Lương có nghi ngờ, hắn ta không biết quá trình nhưng kết quả thì vừa xem là hiểu ngay, dù Tần Phong dùng cách gì, tóm lại lần này xuất hiện khe nứt to lớn cũng không tạo thành biến động quá lớn cho sa mạc Bắc Hải là việc tốt.

“Hồ tướng quân, nơi này vừa xảy ra chiến đấu, thú vương bị tiêu diệt, khí tức truyền đi tạo thành chiến trường thú vương mới không có dị thú khác xuất hiện, chúng ta ở lại như thế này, cũng không biết nơi này là địa bàn của ai!” Tần Phong nói.

Hồ Lương thay đổi sắc mặt.

“Ta đã rõ, nhưng lần này Tần tiên sinh lập được công lớn, diệt trừ một thú tướng, chúng ta sẽ đưa phần thưởng vốn có cho ngươi!”

Tần Phong gật đầu, sau đó lại nói: “Ở hướng kia có mất người được ta cứu ra từ trong lối đi lòng đất của Sa tích nhân, vừa hay ngươi đưa về đi!”

Hồ Lương không biết đã xảy ra chuyện gì vẫn gật đầu, để máy bay trực thăng tác chiến đi tìm người được Bạch Ly cứu ra trước đó.

“Tần tiên sinh còn muốn ở lại chỗ này? Trời sắp tối rồi!” Hồ Lương nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay