Chương 464: Quyết đấu dưới lòng đất
“Mau chạy đi!”
Đặng Cung lập tức nhanh chân bỏ chạy, rời khỏi đại sảnh.
Ở một bên khác, Hàn Noãn thì mừng rỡ như điên, nàng hoàn toàn không ngờ hai người Tần Phong và Bạch Ly lại lợi hại như vậy.
“Chắc chắn là đại nhân năng lực giả mới đến Sa Động trấn, chắc chắn được cứu!”
“Giết hắn, phế vật!” Sa tích nhân nữ vương quát.
“Vâng, tộc trưởng!” Thân thể đám Sa tích nhân trước đó thay đổi lại tăng lên gấp đôi, biến thành dị thú cao hai mét, thân thể to khỏe.
Tần Phong vung tay lên, xung quanh lập tức xuất hiện đầy cát vàng.
“Ngưng!”
Sa tích nhân hét lớn một tiếng, ý thức lực dao động, tất cả những cát vàng đó đều biến thành tảng đá đè ép về phía Tần Phong.
Tần Phong có nội lực cương khí bảo vệ nhưng nham thạch to lớn đè ép, cũng có thể ép chết Tần Phong.
Vị trí chiến đấu thật sự không tốt.
Nơi này quá nhỏ hẹp, tất cả đều là phù văn hệ thổ, rất có lợi cho Sa tích nhân.
Trước đó có rất nhiều Sa tích nhân, cho nên Tần Phong một đao một con, hiện tại đến loại mạnh hơn một chút tất nhiên khác biệt!
Ở một bên khác, Bạch Ly lại lắc người một cái biến mất trong lối đi, tiến vào đại sảnh.
“Xoạt xoạt xoạt!”
Bạch Ly vung tay lên, những nữ nhân bị nhốt trong lồng sắt đều được thả ra ngoài.
“Rời khỏi nơi này!” Bạch Ly nói.
Những nữ nhân này lập tức chạy ra ngoài, dù sợ đến run chân cũng bò lết rời khỏi nơi này.
Trên người Hàn Noãn bị hạ độc, thân thể rất yếu ớt, Bạch Ly cởi dây thừng cho đối phương, thả nàng ra.
“Đại nhân, có thể cho ta một cây súng không? Ta cũng có thể bảo vệ những người kia!” Hàn Noãn nói.
Bạch Ly ném một cây súng cho Hàn Noãn, còn là một khẩu súng phân giải đắt đỏ.
“Đa tạ đại nhân!”
Hàn Noãn cắn răng, ý thức lực cứ thế nâng mình lên, bay ra bên ngoài.
“Khốn kiếp! Cản bọn họ lại!” Sa tích nhân nữ vương gào thét.
Một đám Sa tích nhân lập tức đuổi theo.
“Ta muốn cứu người, không ai có thể động đến!” Ánh mắt Bạch Ly vô cùng kiên định, vung tay lên lại hiện ra một mảnh ánh sáng, ba con Sa tích nhân lập tức bị xé thành mảnh nhỏ.
“Ngươi không phải nhân loại!”
Sa tích nhân nữ vương lập tức híp mắt lại.
Cũng may lời nói ý thức lực không truyền đi quá xa, trong đại sảnh lại không còn nhân loại.
“Không phải thì như thế nào, nhưng ta chắc chắn không cùng một chủng tộc với ngươi!” Bạch Ly cười lạnh nói, sau đó nhìn thoáng qua lân phiến trên người Sa tích nhân nữ vương.
Quá xấu khiến Bạch Ly cảm giác ánh mắt của mình cũng chịu tổn thương.
“Vậy ngươi chết đi!”
Sa tích nhân nữ vương như nhận ra vẻ ghét bỏ trong mắt Bạch Ly, cả người đều trở nên giận dữ.
Nàng đứng dậy từ trên mặt đất.
Bản thân Sa tích nhân nữ vương cũng nằm rạp trên mặt đất, chân của nàng rất ngắn, to khỏe mạnh mẽ uốn lượn, bụng duỗi dài ra, áp sát mặt đất còn có lân phiến dày đặc.
Chỉ là hiện tại vòng eo của Sa tích nhân nữ vương rút ngắn, hai chân dài ra chống đỡ nàng đứng lên.
Sa tích nhân nữ vương đã biến thành hình thái nữ tính, ngoại trừ lân phiến dày đặc trên người.
“Chết cho ta!”
Sa tích nhân nữ vương rút cây roi bên hông ra, ánh sáng bạc chợt lóe lên bao phủ Bạch Ly.
Đôi mắt Bạch Ly tỏa sáng.
“Cây roi này không tệ!”
Sa tích nhân nữ vương cười lạnh: “Vậy ngươi chết trong cây roi này đi!”
“Ba!”
Cây roi quất về phía Bạch Ly, một tia sáng bạc hiện lên đã nứt ra một vết nứt không gian đen kịt.
Một khi bị vết nứt này đánh trúng sẽ không có bất kỳ năng lực phòng ngự gì.
Cây roi này lại là trang bị phù văn không gian.
Bạch Ly cười lạnh, vết nứt không gian xuất hiện bên cạnh nàng lại tự động khép lại.
Nội lực cương khí của Tần Phong bị đè ép, phù văn thổ xung quanh càng ngày càng dày đặc.
Tay trái Tần Phong đột nhiên gạt bỏ hòn đá kia, ý thức lực ầm vang nổ tung.
“Dung nham thuật!”
Trong tích tắc, phù văn hệ thổ bị phù văn hệ hỏa xâm chiếm, hóa thành dung nham đỏ thẫm.
“Oanh!”
Dung nham phun ra theo vị trí tay trái của Tần Phong, điên cuồng xông thẳng hơn mười mét.
“A!!!”
Sa tích nhân lập tức bị đụng bay ra ngoài, bị dung nham bao phủ.
Tần Phong đi ra từ trong tường đất nham thạch bén nhọn, Thanh Vương đao trong tay lập tức chém giết.
“Xoạt!”
Hỏa diễm đao mang chém về phía thân thể thú tướng.
“Kẽo kẹt!”
Tia lửa văng khắp nơi, lân phiến của Sa tích nhân vô cùng cứng rắn, ngọn lửa trên Thanh Vương đao cũng nổ tung, nhưng một đao kia vẫn có thể phá vỡ phòng ngự của đối phương.
Một cánh tay bị chém xuống.
Tần Phong thừa thắng xông lên, một đao chém xuống.
“Phốc!”
Một cái đầu mang theo lân phiến của Sa tích nhân lăn xuống đất.
Sa tích nhân chết!
“Cút đi!”
Sa tích nhân nữ vương giận dữ, vung roi cuốn về phía Tần Phong.
“Ba!” Nội lực cương khí của Tần Phong lập tức bị phá, vết nứt màu đen đuổi đến như muốn thôn phệ Tần Phong.
Phù văn không gian.
Tần Phong cũng giật mình, vết cắt không gian màu đen lướt ngang qua hư không.
“Diệt!”
“Sức đẩy!”
Trong tay Tần Phong điên cuồng phun ra nội lực.
Nội lực của Hấp Tinh quyết mãnh liệt bắn ra, năng lượng khổng lồ bài xích phù văn không gian khiến vết nứt màu đen này khép kín.
“Vèo vèo!”
Vết nứt ở giữa Tần Phong khép kín, hai vết nứt còn lại trực tiếp chém vào sau lưng Tần Phong, trên vách tường lập tức xuất hiện hai dấu vết bị hư không thôn phệ!