Chương 461: Sa tích nhâ
“Sa tích nhân!”
Tần Phong khóa chặt đối phương.
“Xuy xuy!”
Một tiếng phun khí khàn khàn tràn ra từ trong miệng nó, ngay sau đó bốn năm mũi tên cát xung quanh đến gần Tần Phong.
Không chỉ như thế, dưới chân Bạch Ly cũng dâng lên vòng xoáy, Bạch Ly lập tức bị vùi lấp.
“Khốn kiếp!”
Tần Phong nổi giận gầm lên một tiếng, nội lực của Tần Phong tuôn trào ra.
“Hấp Tinh quyết!”
Lực hút nổ tung, xung quanh dù là cát vàng hay bóng người đều bị lực hút của Tần Phong khống chế, bao phủ đến giữa không trung.
Năm con Sa tích nhân lộ ra.
“Chết!”
Thanh Vương đao trong tay Tần Phong tuôn ra một mảnh ngọn lửa màu xanh lam.
“Hỏa thụ ngân hoa!”
“Phốc phốc phốc phốc phốc!”
Năm con Sa tích nhân lập tức bị xoắn nát!
“Chi!”
Sa tích nhân truyền ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn.
Nhưng chẳng mấy chốc bọn nó đều biến thành máu thịt vụn, bị che đậy ở dưới mặt đất với cát vàng.
“Vèo!”
Cách đó năm mươi mét, một đống đất màu vàng lập tức sụt xuống, Tần Phong quay phắt đầu lại nhìn về phương hướng kia.
“Hỏa diễm bôn tập!”
Tần Phong đuổi theo, chỉ là nơi đó đã để lại một cái hố sâu một mét, nhưng dùng ý thức lực nhìn mặt đất phía dưới lại là thật!
Mỗi một Sa tích nhân đều là Dị năng giả hệ thổ, dị năng độn thổ là điều quá bình thường với bọn nó!
Nếu không phải tốc độ của Tần Phong quá nhanh, dù thế nào Sa tích nhân cũng không chết trên tay Tần Phong dễ dàng như vậy.
“Bạch Ly, ngươi đâu?” Tần Phong dùng ý thức lực hỏi.
“Vèo!”
Bạch Ly đột nhiên xuất hiện trước mặt Tần Phong.
“Ta phát hiện một lối đi ở dưới sa mạc!” Bạch Ly vui vẻ nói: “Có rất nhiều tảng đá xinh đẹp!”
Bạch Ly vung tay lên, trong tay xuất hiện một viên kim cương chiết xạ ra ánh đỏ.
“Hỏa toản tinh!”
Tần Phong lập tức nhận ra thứ này.
Không cần bất kỳ sự rèn luyện gì, trực tiếp thể hiện ra thiên tài địa bảo kim cương, ẩn chứa phù văn hệ hỏa, cho vào trong vũ khí có được tác dụng cường hóa, có thể khiến trang bị phù văn trở nên càng sắc bén hơn, còn có thể mang theo đặc chất thiêu đốt.
Sản phẩm đặc biệt của sa mạc Bắc Hải, giá trị không kém nhưng không dễ thu hoạch.
“Chắc là nơi ở của Sa tích nhân, chúng ta đi xem một chút, thuận tiện hoàn thành nhiệm vụ, e rằng đám Sa tích nhân vừa rồi cũng kinh động đến những Sa tích nhân khác!”
“Ừm! Ta dẫn ngươi đi!”
Bạch Ly kéo tay Tần Phong, ngay sau đó hai người đồng thời biến mất.
Tần Phong chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm lại, đã đổi một chỗ khác.
Ở bên dưới sa mạc này lại xuất hiện lối đi do sức người tạo ra.
Lối đi này cũng chỉ cao hai mét, rộng khoảng ba mét, Tần Phong cảm thấy mình tùy ý nhảy một cái cũng có thể đụng đầu!
Nhưng đối với Sa tích nhân, độ cao này đã đủ.
Dù sao bọn nó cũng là nửa bò sát tiến lên!
Lúc này, trên vách tường hai bên khảm nạm từng viên Hỏa toản tinh ánh đỏ.
“Trực tiếp mở ghi hình, số lượng Sa tích nhân quá ít, không mở ghi hình, chờ sau khi tùy ý giết chết mấy con cũng không góp đủ số lượng!”
“Cũng được, vừa này có một con Sa tích nhân rất giỏi, còn muốn chôn sống ta! Kết quả bị ta đánh ngất chết!”
Tần Phong: “… Nhanh mở đi!”
Bạch Ly gật đầu mở trang bị ghi hình, vì ánh đỏ nên hình ảnh có thể nhìn thấy rõ ràng.
Hơn nữa, nơi này quá tối tăm cũng có thể dùng tia hồng ngoại bổ sung.
“Sạt sạt sạt!”
Dường như có sinh vật gì đó đang bò sát trong bóng tối, chẳng mấy chốc từng con Sa tích nhân xuất hiện trong tầm mắt của Tần Phong.
Tần Phong đứng ở trong đường hầm, trước sau đều bị Sa tích nhân ngăn chặn lại.
Ít nhất có hai mươi con Sa tích nhân đến đây.
“Xùy!”
Một tiếng phun khí vang lên, ngay sau đó Sa tích nhân đã lao đến.
Lân phiến trên người bọn chúng biến thành màu đá vôi như tảng đá, vô cùng cứng rắn.
Thậm chí có mấy con Sa tích nhân leo lên trên nóc lối đi, muốn bao vây Tần Phong mọi mặt.
“Mỗi người mười con!” Tần Phong mở miệng nói.
“Được!” Bạch Ly nâng ngón tay mảnh khảnh lên, nhẹ nhàng vung lên.
Trong nháy mắt, một tia sáng trắng xuất hiện, mở rộng ra ngoài.
“Xoạt!”
Trên lối đi cao hai mét lập tức nứt ra một cái lỗ to lớn, phía dưới cũng xuất hiện một cái rãnh sâu.
Ánh sáng trắng xuất hiện trong lối đi lướt qua thân thể một Sa tích nhân, lập tức cắt Sa tích nhân này thành hai nửa.
Tất nhiên Tần Phong không có khả năng kém hơn, Thanh Vương đao trong tay cũng nhanh chóng vung lên.
“Xoạt!”
Một đao chém ngang, một con Sa tích nhân bị chặt đứt.
“Vù!”
“Vù!”
“Vù!”
Ba con Sa tích nhân bị trảm.
“Xùy!”
Một tiếng gầm lên giận giữ, dưới chân Tần Phong xuất hiện một cánh tay nham thạch to lớn, cánh tay nham thạch vồ vào hai chân Tần Phong giữ chặt hắn.
Xung quanh Tần Phong lập tức xuất hiện từng nắm đấm đá, Sa tích nhân lấy các góc độ tấn công Tần Phong, phối hợp ăn ý!
Quanh người Tần Phong tuôn ra nội lực, nội lực cương khí xuất hiện.
“Ầm ầm ầm ầm!”
Công kích đánh về phía Tần Phong, nội lực cương khí rung chuyển nhưng không vỡ vụn.
“Chết!”
Thanh Vương đao của Tần Phong đâm xuống mặt đất.
Bàn tay đá lập tức bị nghiền nát, ý thức lực thấy rõ Sa tích nhân dưới chân đã chết.
“Hỏa diễm bôn tập!”
Tần Phong di chuyển, lao thẳng vào đám Sa tích nhân như sói vào bầy cừu.
Thanh Vương đao liên tục chém xuống, xác ngoài của những con Sa tích nhân kia vô cùng cứng rắn, tất cả đều bị Thanh Vương đao trảm phá dễ dàng như cắt đậu hũ.