Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 437

Chương 437: Quá nuông chiều

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 437: Quá nuông chiều

Tần Phong cũng không nuông chiều tật xấu của những người này!

“Chiều hôm qua ta mới đến, lại thật sự bắt đầu hành động, chui vào trong sào huyệt Kim Lân mãng vương lấy trứng của nó ném vào trong sào huyệt của lão thú hoàng!”

Tần Phong chỉ vào đỉnh núi đằng xa.

Mọi người có người đã biết, có người lại không biết.

Lúc này nghe Tần Phong kể lại đều chấn động.

Việc điên cuồng như vậy, rốt cuộc Tần Phong làm thế nào!

“Nếu không có ta, ba vương một hoàng cũng không đánh nhau, sau cùng cũng là ta chém giết bốn con dị thú này!”

Ánh mắt Tần Phong sắc bén, sáng ngời có thần như mặt trời, nướng khuôn mặt những người này đến phát sốt.

“Các vị cũng thấy được thực lực của ta, tất cả thực lực vi tôn, các ngươi muốn ta nhường ra tài liệu, không sợ sau này ta trường thành đến làm khó dễ các ngươi sao?”

Ánh mắt của mọi người đều trở nên mơ hồ.

Dù sao, Tần Phong thật sự có tiềm lực to lớn.

Nếu chỉ là tiềm lực, bọn họ chắc chắn muốn giết người cướp của, chiếm bảo bối thành của mình, vấn đề là Tần Phong còn có thực lực.

Mọi người muốn bóp chết cũng không làm được.

Tần Phong lại mở miệng, “Nơi này là địa bàn của thú vương, linh thảo linh quả ở khắp mọi nơi, hiện tại thú vương thú hoàng đều đã chết, mọi người đứng ở đây tranh tài liệu dị thú với ta, còn không bằng nhanh chóng đi vơ vét chút gì đó, sau này còn có thể đi vào Đường Sơn lĩnh này không còn chưa biết được đâu!”

Thú vương không còn, tất nhiên tài nguyên được phân chia cho những sinh vật khác, ai biết nhiều năm sau Đường Sơn lĩnh này còn xuất hiện dị thú gì chứ?

Tần Phong nói một tràng, tuy mọi người hơi không cam tâm nhưng cũng không có cách khác.

Thật sự là một cái thực lực!

Bọn họ biết, tất cả bọn họ đều đánh không lại Tần Phong!

Thật ra Tần Phong còn có một hàm nghĩa ẩn giấu: Cho các ngươi húp chút nước là được, còn muốn ăn thịt, nghĩ cũng đừng nghĩ.

“Ta cảm thấy Tần tiên sinh nói cũng đúng, mọi người nhân lúc này uy áp của thú vương còn cường thế, dị thú xung quanh vẫn chưa kịp phản ứng, chưa trở về ngọn núi cao nhất Đường Sơn lĩnh, nhanh chóng hành động đi, nếu không qua thôn này không còn tiệm này nữa!”

Thành chủ Ngưu Mông Thành Mạnh Lâm mở miệng nói.

Đây cũng là một cách nhưng hiện tại mọi người vẫn nhìn về phía Tần Phong.

“Các ngươi nhìn ta làm gì? Ta vẫn phải đi!” Tần Phong nói.

Hắn cũng không tham gia vào linh tài sau đó!

Linh thảo tốt gì đó, e rằng đã sớm bị Lam diễm khổng tước hoàng ăn hết kéo dài thọ mệnh.

Dù vẫn còn một ít thì Tần Phong cũng không lao lực đi tìm, giá trị của linh thảo với Tần Phong còn không cao bằng thu lợi ích khi đánh giết dị thú, còn rất lãng phí thời gian.

Dù sao linh thảo vì đề phòng bị ngắt lấy cũng sẽ tự động biến hóa, che giấu cực sâu, Đường Sơn lĩnh lớn như vậy, thật sự muốn tìm thì mười ngày nửa tháng cũng tìm không hết.

“Được, Tần khu trưởng đã không tham gia vậy hòa khí sinh tài, mọi người cùng nhau tìm kiếm, tới trước được trước, đừng xảy ra xung đột gì!”

Mạnh Lâm cười ha ha hòa giải, cũng coi như định ra một quy củ!

Mọi người nhao nhao gật đầu, chỉ có Huyết Ngọc Mang che giấu vẻ âm tàn nhìn Tần Phong, như đang nghĩ cách đối phó Tần Phong.

Tất cả mọi người giải tán, nhưng lại có một người đứng lại.

Thành chủ Phúc Thành Phó Khải.

“Tần khu trưởng, nghe danh tiếng đã lâu, huy chương năng lực giả cấp E của ngươi còn do Phúc Thành ta phát đấy!” Phó Khải cười nói, kéo gần mối quan hệ.

“Không sai, không ngờ có thể gặp Phó thành chủ ở đây!”

Hai người bắt tay.

“Ta cũng không vòng vèo nữa, Tần khu trưởng, không biết ngươi có bán ra tinh hạch dị năng Hồng đính tinh vương trong tay không?”

Hồng đính tinh vương là dị thú dị năng hệ mộc, Phó Khải lại là Dị năng giả hệ mộc.

“Ngươi muốn mua?” Tần Phong nói.

“Đúng, giá cả 16 tỷ thì thế nào?” Phó Khải cắn răng nói.

Số tiền này được coi là tất cả tài sản của hắn ta!

Nhưng là một tinh hạch thú vương cấp D, thật sự đáng giá với giá tiền này.

Nếu là tinh hạch năng lượng, vậy giá cả khoảng năm sáu mươi ức cũng có thể!”

Tần Phong gật đầu, nói: “Cái này thì được!”

“Vậy cảm ơn Tần khu trưởng, ha ha!”

Hai người làm giao dịch, lại một khoản tiền lớn tới tay.

“Vừa hay ta sẽ liên lạc với máy bay trực thăng của tập đoàn Chúng Thành trở về, Phó thành chủ vẫn nên trở về với ta đi!” Tần Phong tốt bụng nhắc nhở một chút, hiện tại Phó Khải ở dã ngoại cũng rất nguy hiểm, thực lực của hắn ta cũng không phải quá mạnh, ít nhất không phải đối thủ của Huyết Ngọc Mang, hai người quang minh chính đại hoàn thành giao dịch, khó đảm bảo có vài người lòng mang ý xấu.

Nhưng phải xem Phó Khải có tin tưởng Tần Phong không!

“Vậy phải đi nhờ Tần khu trưởng rồi, cảm ơn!”

Phó Khải không từ chối, hắn ta từng nghe nói về cách làm người của Tần Phong, cảm giác đối phương đáng tin.

Hai giờ sau, bầu trời hơi tỏa sáng, đã đến sáng sớm.

Trên Đường Sơn lĩnh, một chiếc máy bay trực thăng lượn vòng, chính là chiếc máy bay đã đưa Tần Phong đến vào trước đó.

Máy bay trực thăng an toàn hạ xuống, lại không có một dị thú nào dám đến làm phiền, những dị thú kia đều ngửi được khí tức hoàng giả tản ra trên người Tần Phong.

“Mời Phó thành chủ!”

“Ha ha, ta lên trước!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay