Chương 416: Nên đến lượt ta
Tần Phong nói như vậy, trên thực tế đang dùng Hấp Tinh quyết nhanh chóng hấp thu nội lực của Lục trưởng lão, ý thức lực quét qua, kéo xuống một cái yêu trụy màu bạc bên hông Lục trưởng lão này.
Lúc này, Huyết Ngọc Khôi và Tam trưởng lão mới kịp phản ứng, biết đã xảy ra chuyện gì!
“Lão Lục!”
“Lục ca!”
Hai người đều vô cùng thương xót.
Tuy bọn họ đều là trưởng lão nhưng cũng là người cùng bối phận, thậm chí là huynh đệ, chỉ có điều không ngờ việc phát triển nhanh như vậy, trước đó chết một Thất trưởng lão, hiện tại Lục trưởng lão cũng đã chết!
“Liệp Huyết Giả, ta muốn ngươi nợ máu trả bằng máu!”
Nội lực của Tam trưởng lão lập tức bão táp, thực lực cấp D7 lộ ra không chút nghi ngờ.
Tất nhiên người này càng mạnh hơn.
Nếu trước đó gặp Tần Phong, hắn tuyệt đối không có cách nào đối đầu với Tam trưởng lão.
Nhưng sau khi lấy được truyền thừa Võ Thần, thực lực của Tần Phong lại tăng vọt, nội lực cũng đạt đến cấp D, lại dựa vào dung lượng đan điền gấp mười lần của Hấp Tinh quyết, nội lực dịch thể đến mười đoàn, còn nhiều hơn Tam trưởng lão này.
Cứ thế mà liều mạng, Tần Phong không sợ chút nào.
“Oanh!”
Quanh người Tần Phong hiện ra nội lực cương khí, vòng phòng hộ cương khí này vô cùng tròn trịa, trong suốt rõ ràng như một tầng chất lỏng bao trùm Tần Phong.
Cổ võ giả cấp D khác nhìn đến đây, tất cả đều hoảng sợ.
“Nội lực như dịch!”
“Hắn tấn thăng cấp D!”
“Sao có thể, không phải hắn chưa đến 20 tuổi sao?”
“Yêu nghiệt ở đâu ra?”
Tất cả mọi người đều thấy ngạc nhiên.
Trước đó Thiết Lỗi, Hầu Dương Kiều, Dương Mậu còn dao động, bây giờ trên mặt thay đổi lớn, đều đang do dự có nên ra tay không.
Nhưng ngay lúc bọn họ đang do dự, trên trận lại xuất hiện sự thay đổi!
“Chết đi!” Tần Phong nắm bắt cơ hội, trên tay đột nhiên bao phủ một vầng ánh sáng vàng, ngay sau đó đã một chuyển đánh xuyên qua ngực Tam trưởng lão này.
“Phốc!”
Ánh sáng màu vàng lại xuyên qua thân thể, sau lưng Tam trưởng lão lập tức nổ tung tuyết hoa.
Tam trưởng lão Huyết gia chết!
Lần này khoảng cách gần, Tần Phong trực tiếp hấp thu nội lực của đối phương.
Ngay sau đó, ánh mắt của hắn đã khóa chặt trên người Huyết Ngọc Khôi.
Cả người Huyết Ngọc Khôi run lên, dù trong lòng tức giận thì hắn ta cũng cảm thấy nguy hiểm.
Thực lực của Tần Phong cao hơn trong video rất nhiều.
Rất có thể lúc ở trong Võ Thần mộ đã lấy được bảo bối gì đó.
Dù là cái gì, hiện tại Tần Phong không hề dễ chọc!
‘Trốn, nhất định phải trốn!’
Huyết Ngọc Khôi nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy máu nóng xông lên mặt, nhục nhã khó chịu.
Huyết Ngọc Khôi không phải trưởng lão Huyết gia bình thường, bây giờ hắn ta đại diện cho gia chủ Huyết gia.
Đã quen huy nghiêm, đột nhiên lại bị người ta đuổi theo như chó mất chủ, nghĩ cũng biết trong lòng rất uất ức!
“A, chạy đi đâu?”
Tần Phong lại không định buông tha đối phương.
Huyết Ngọc Khôi chạy ở phía trước, Tần Phong đột nhiên đuổi theo.
Vốn Huyết Ngọc Khôi rất có tự tin bỏ xa Tần Phong, vì một ngày trước đó Tần Phong thể hiện ra kỹ xảo khinh công còn rất vụng về.
Nhưng hiện tại tốc độ của Tần Phong lại bắt đầu tăng mạnh, như một tiếng long ngâm gào thét, khinh công tuyệt luân.
Tần Phong nhanh chóng đuổi theo Huyết Ngọc Khôi.
“Chết cho ta!”
Tần Phong một tay đưa ra, đâm rách nội lực cương khí của Huyết Ngọc Khôi.
Huyết Ngọc Khôi lướt ngang trốn tránh.
“Oanh!”
Một chưởng vỗ vào trên vai, một vầng sáng màu bạc chói mắt xuất hiện.
Trang bị phù văn trên người Huyết Ngọc Khôi ít nhất là cấp thú vương.
Nội lực nhanh chóng bị suy yếu, Tần Phong tay không lại vỗ xuống.
Huyết Ngọc Khôi quay lại, nội lực rót vào hai tay, đánh trả Tần Phong.
“Đỡ một chưởng của ta!:
Khuôn mặt Huyết Ngọc Khôi dữ tợn như muốn nhân lúc quanh người Tần Phong không có nội lực, một phát đánh bại đối phương!
“Ba!”
Hai bàn tay chạm vào nhau, lại là lực lượng to lớn truyền vào trong tay Huyết Ngọc Khôi.
Hai tay Huyết Ngọc Khôi lập tức máu thịt be bét.
Hai tay Tần Phong cũng máu me đầm đìa, nhưng cái này chỉ là vết thương ngoài da.
“A!!” Huyết Ngọc Khôi kêu thảm.
Như bị thú vương đánh một chưởng vào trong tay, hai cánh tay Huyết Ngọc Khôi hoàn toàn nổ tung.
Lực lượng kinh khủng khiến hai cánh tay này lập tức bị phế bỏ.
Nhân lúc ngươi bị bệnh, đòi mạng ngươi!
Nội lực trong thân thể Tần Phong lại điều động lên, ầm vang một chưởng bộc phát thẳng vào đỉnh đầu Huyết Ngọc Khôi.
Hai tay Huyết Ngọc Khôi nâng lên muốn chống đỡ Tần Phong, nhưng làm như thế cũng là phí công.
“Răng rắc!”
Hai cánh tay hoàn toàn vỡ nát, Tần Phong vỗ bàn tay xuống.
“Hoành Long, Long phách kích!”
Lúc này, Tần Phong như một đầu long to lớn, long trảo giáng xuống từ trên trời, hung hăng vỗ xuống sâu kiến Huyết Ngọc Khôi này.
Vốn dĩ, bọn họ đều dựa vào khinh công để giao thủ, còn đang trong di chuyển, lúc này hai người đều rơi xuống một đỉnh núi thấp bé.
Hư ảnh long trảo màu vàng to lớn rơi vào đỉnh núi này, tính cả Huyết Ngọc Khôi trong đó.
“Ầm ầm!”
Một tràng tiếng động to lớn, đỉnh núi sụp đổ, ngọn núi dao động.
Dường như trên đỉnh núi cũng xuất hiện một trảo ấn cực lớn.
Huyết Ngọc Khôi dưới tay Tần Phong có nội lực bao bọc chui thẳng vào mặt đất.
Chỗ Tần Phong đang đứng bị lực lượng to lớn phá hỏng thành một cái hố lớn, nhìn Huyết Ngọc Khôi thất khiếu chảy máu, lay lắt thèm thở!
“Huyết gia, ta, sẽ không… Tha cho ngươi…” Huyết Ngọc Khôi gần như chật vật phun ra mấy chữ này.