Chương 368: Hung uy hải triều (2)
Khoảng ba con thú tướng cấp E trốn trong nước biển đến đây!
So sánh với bảy con thấy trên biển trước đó đã tốt hơn nhiều lắm, nhưng ba con này cũng đủ khiến Hải Thành chịu đủ!
Bởi vì, hiện tại Hải Thành không có năng lực giả cấp D.
Sắc mặt Dương Bình trắng bệch, các năng lực giả cấp E cũng giống như hắn ta.
“Đánh trả đi, chỉ nhìn có tác dụng gì, nhanh lên.”
Vương Chí Siêu ngồi trong phòng chỉ huy nhìn video truyền đến từ máy không người lái, điên cuồng gầm thét.
Nhưng tình huống hiện tại, súng ống cỡ lớn đều bị nước biển bao phủ, chỉ có thể điều động Thương giới giả cấp E đến.
“Khốn kiếp!” Vương Chí Siêu siết chặt nắm đấm, cuối cùng nghiến răng đưa ra quyết định: “Nhanh lên, triệu hoán tất cả năng lực giả cấp E đến tiền tuyến!”
“Phó thị trưởng, ngươi, ngươi cũng phải đi?”
Bí thư đứng bên cạnh run rẩy nói, trong giọng nói cũng mang theo sự sợ hãi.
“Ta đi thì ai đến chỉ huy? Điều động đạn đạo đặc thù, thấy tình huống không đúng thì tiêu diệt thú tướng!”
Bí thư kia lập tức thở dài một hơi, cũng may, cũng may.
Ít nhất hắn ta cũng không đi chết theo.
“Vâng, phó thị trưởng!”
Vương Chí Siêu lửa cháy đến mông nhưng trong lòng lại đánh trống.
Cũng may, sau khi thủy triều nuốt sống mảng lớn đường ven biển lại lui về, chỉ để lại dị thú giết không hết, hơn nữa số năng lực giả sống sót cũng chỉ còn lại một nửa.
Nhưng người hiểu rõ hải triều đều biết đây không phải kết thúc, có lẽ hơn mười tiếng sau sẽ thêm một đợt nữa.
Hải triều lần này thật sự giết ngược bọn họ.
Trên thực tế, những người này cũng không biết nếu không phải Tần Phong giúp đỡ ngăn cản, bọn họ sẽ phải đối mặt với cường độ còn hung ác hơn, chỉ là Hắc thạch bảo không kiên trì nổi Tần Phong mới không thể không rút lui, nếu không cho đến khi Thú triều kết thúc, những người này còn tưởng đây là một tháng hải triều bình an.
Bây giờ, sự tàn khốc thật sự của tháng hải triều khiến mọi người mở rộng tầm mắt!
Lúc này, Tần Phong yên ổn chìm vào giấc ngủ, mười tiếng sau mới tự nhiên tỉnh lại.
Nhìn đồng hồ, lúc này đã là bảy giờ sáng.
“Tiểu Bạch, dậy đi, xuống ăn cơm!” Tần Phong nói.
Hơn mười ngày qua hai người đều gặm lương khô để sống, miệng cũng nhạt nhẽo vô vị.
Bạch Ly là thú thể, ăn tinh hạch năng lượng là được.
Dạ dày của Tần Phong còn chưa phát triển đến mức kim cương bất hoại như vậy, nghĩ cũng biết cuộc sống trôi qua thật sự không có hương vị gì.
Bây giờ trở về căn cứ nhân loại, tất nhiên phải ăn một bữa cơm no đủ!
Thay sang quần áo thoải mái, Bạch Ly mặc váy, huy chương vẫn đeo ở ngực, hai người đi đến nhà ăn.
Lần này, nhà ăn không náo nhiệt như làn buổi đấu giá Vạn Tông, chỉ có tầm hai ba người trông rất mệt mỏi, trên mặt còn có vẻ may mắn sống sót sau tai nạn.
Bên ngoài nhà bếp chọn món kiểu mở, Tần Phong dừng bước nói: “Ta tự cung cấp đồ, làm cái này cho ta đi!”
Tần Phong lấy ra một cái xúc tu, nhưng hắn không nói thì những người khác chắc chắn không nhận ra.
Bởi vì đoạn xúc tu này chỉ dài mười cm, đường kính lại tròn nửa mét như một cái cối xay.
Chỉ là nguyên liệu nấu ăn như vậy, lại tản ra hơi thở khiến người ta run sợ, hai ba khách hàng trong nhà ăn lập tức giật mình.
Lúc này, đầu bếp cũng cảm thấy máu trong người dừng lại.
“Khách hàng, đây, đây rốt cuộc là tài liệu gì? Sao dọa người như vậy?” Đầu bếp run rẩy nói.
Dường như cảm thấy câu hỏi trước đó của mình hơi không có tố chất chuyên nghiệp, đầu bếp vội vàng cưỡng ép bình tĩnh lại, nhẹ nhàng giải thích: “Biết tài liệu gì thì ta cũng tiến hành nấu nướng tốt hơn, sắp xếp nguyên liệu nấu ăn!”
Tần Phong tỏ vẻ đã hiểu, thản nhiên nói: “Là Đại vương ô tặc nhưng thực lực rất mạnh thú vương cấp E, ngươi không cần sợ, nó đã chết!”
Nói như vậy, ý thức lực của Tần Phong quét ngang tài liệu này, quét mất khí tức của Ô tặc vương.
Vị đầu bếp kia cảm nhận được khí tức biến mất, thân thể lại càng run rẩy hơn.
Lần này lại kích động!
“Lúc còn sống có thể nấu thú vương cấp E, việc này nói ra cũng có thể khoác lác cả đời, vị khách này yên tâm, ta chắc chắn sẽ nấu ngon nhất cho ngươi!”
Động tác của tên đầu bếp này tung bay, hận không thể lấy ra tất cả vốn liếng, từng món ăn được dâng lên, ngon đến mức khiến người ta chảy nước miếng.
Tần Phong và Bạch Ly ăn lấy ăn để.
Lúc này, năng lực giả cấp G8 vô cùng chật vật tiến vào trong nhà ăn, thấy Tần Phong và Bạch Ly thoải mái cứ như tìm được cứu tinh.
“Tần khu trưởng!”
Người kia đứng rất xa đã kêu lên.
Năng lực giả cấp G8 này cũng được coi là tâm phúc của Dương Bình, gọi là Điền Miểu.
Hơn nữa, người này từng gặp mặt Tần Phong một lần, vì người lái canô Huyền Phù trước đó là hắn ta!
“Sao thế?” Tần Phong nhìn đối phương, dù sao đã từng trải qua sinh tử, giọng điệu cũng khá ôn hòa!
Trong mắt người này lộ ra vẻ kính sợ với Tần Phong, vội vàng nói: “Dương đoàn trưởng ở tiền tuyến không đi được, mời ngài đến tham gia trận chiến ở tiền tuyến!”
Tần Phong lại cười lạnh một tiếng, không hề che giấu bất kỳ biểu cảm gì.
Trong lòng Điền Miểu hơi hồi hộp, là tâm phúc nên hắn ta biết rất nhiều việc, lúc này thấy vẻ mặt Tần Phong cũng biết Tần Phong căn bản không thích đến đó.
“Ta cũng không làm khó ngươi, để Dương Bình tự đến nói với ta!” Tần Phong lạnh lùng nói.