Chương 360: Biển gầm to lớ
Tần Phong bắt chước làm theo, chẳng mấy chốc đã giết chết bảy con cự thú Đảo quy còn lại.
Bãi cát gần như đã hóa thành một khu vực nham thạch nóng chảy dày đặc, Tần Phong đứng phía trên cũng là vương giả.
Binh sĩ trong Hắc thạch bảo đều nhìn đến ngây người.
Ngay cả Dương Bình cũng chật vật nuốt xuống một ngụm nước bọt!
Tần Phong quá mạnh!
Sinh vật như Đảo quy lại có thể nhẹ nhàng giết chết!
Dương Bình phát hiện kế hoạch của mình hơi sai lầm.
“Những người kia nói Tần Phong có thể ngăn cản được Long ngạc thú vương, ta còn hơi không tin, nhìn tình hình hiện tại còn muốn giết chết Tần Phong hiển nhiên không thực tế!”
Dương Bình nghĩ như vậy, đầu óc xoay chuyển.
Tần Phong vẫn đang chiến đấu trên bờ cát.
“Năng lượng của Đảo quy thật mạnh!”
Dù chỉ là dị thú bình thường, sau khi Đảo quy chết cũng để Tần Phong hấp thu được năng lượng khổng lồ, thân thể không tăng trưởng được bao nhiêu lại cảm giác huyết dịch lao nhanh lại càng mạnh mẽ hơn, tim đập cũng chậm hơn, mỗi một lần đều có lực lượng cường đại như đánh thẳng vào.
Sinh vật loại rùa đúng là bí quyết trường sinh.
Thậm chí rất nhiều người treo giải giá cao lấy huyết nhục dị thú loại rùa này, nghe nói có thể kéo dài thọ mệnh, năng lượng hạch tâm thú tướng loại rùa càng là giá trị liên thành.
Tần Phong cũng hơi mong đợi.
Nhưng hiển nhiên nơi này không có khả năng xuất hiện thú tướng hoặc thú vương Đảo quy, thân thể Đảo quy có thực lực như thế thật sự quá to lớn.
Chỗ nước cạn ở đảo phòng hộ, hoàn toàn có thể loại bỏ rất nhiều sinh vật mạnh mẽ.
Sau khi Đảo quy nổi lên không ngừng có sinh vật xuất hiện, Tần Phong bận rộn đánh giết, dù thực lực mạnh hay yếu đều biến thành năng lượng bổ sung vào thân thể Tần Phong.
Dương Bình thấy vậy sắc mặt nghiêm túc hơn nhiều.
Ngay lúc này, bộ đàm của Dương Bình phát ra tiếng tích tích tích, hắn ta cúi đầu xem xét, sắc mặt lập tức thay đổi nhưng cũng nhanh chóng che giấu.
Hắn ta nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Ly, phát hiện Bạch Ly buồn bực ngán ngẩm như không quan tâm Tần Phong chiến đấu, Dương Bình lập tức nghĩ đến điều gì đó.
“Bạch cô nương, chỗ ta còn có việc gấp, e rằng phải đi trước một bước, ta thấy một mình Tần khu trưởng có thể đối phó được, ngươi chuyển lời giúp ta, ta đi trước!”
Đôi mắt đen láy như lưu ly của Bạch Ly nhìn Dương Bình, như đã nhìn thấu tất cả âm mưu của đối phương.
Trong lòng Dương Bình không hiểu sao lại cảm thấy lạnh lẽo.
Nhưng Bạch Ly chỉ nhìn thoáng qua đã không hứng thú thu hồi tầm mắt của mình.
“Ngươi đi đi!”
Bạch Ly nhìn sang chỗ khác, chẳng hề để ý.
Thật ra nàng đã nhìn thấu âm mưu của Dương Bình.
Vì trực giác dã thú bén nhạy của Bạch Ly vẫn đang nói cho nàng biết Dương Bình có địch ý với bọn họ, sau khi đi lên hòn đảo, ngoại trừ một chiếc canô của Dương Bình, nơi này đã không có tàu thuyền trở về nữa!
Nếu vậy, những người khác muốn rời đi căn bản không làm được.
Chỉ là người khác không làm được, đối với Bạch Ly lại căn bản không thèm để ý.
Từ vị diện khác nàng đã có thể xác định đạo tiêu thời không của Phong Lê, huống chi cùng một vị diện, với khoảng cách như vậy thậm chí Bạch Ly có thể một ngày ba lần mở ra đạo tiêu.
Cho nên nàng mới không thèm để ý như vậy.
Dương Bình nghe nói như thế, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy trước đó cảm giác của mình quá nhạy cảm!
Bạch Ly chỉ là một tiểu nha đầu, sao có thể có ánh mắt như vậy.
Dương Bình xoay người rời đi.
Thấy hắn ta rời đi, binh lính xung quanh lập tức nóng nảy, thậm chí có người không cam tâm mở miệng nói với Bạch Ly: “Vị đại nhân này, ngươi để hắn đi như vậy sao, hắn đang lừa ngươi!”
“Ồ?” Bạch Ly kỳ quái nhìn thoáng qua tên lính này.
Binh lính kia nhìn dáng vẻ của Bạch Ly tưởng đối phương không biết, vội vàng nói: “Đảo phòng hộ là nơi ngăn cản dị thú cấp E, trước đó căn bản không cần có người đến, hắn ném chúng ta ở chỗ này là vì để chúng ta tự sinh tự diệt, thậm chí là giết người diệt khẩu!”
Bạch Ly lại khẽ cười một tiếng, nhìn kỹ lại, vẻ mặt ổn trọng này khiến Bạch Ly trông trưởng thành hơn nhiều, lại hơi giống hành động bình thường của Tần Phong.
“Giết người diệt khẩu chỉ có các ngươi, không bao gồm ta, ừ, còn có bạn trai ta!”
Bạch Ly chỉ về phía Tần Phong.
“Đại nhân, ngươi đừng xem thường nơi này, đây chỉ là món ăn khai vị, chút nữa Thú triều đến, không ai có thể ngăn cản được!” Người kia lo lắng nói.
Bạch Ly lại vung tay lên, “Nếu các ngươi sợ thì có thể đi, có thể trốn bao xa thì trốn xa bấy nhiêu, Dương đoàn trưởng kia muốn giết các ngươi, e rằng cũng không thèm để ý sau này các ngươi sống hay chết. Ừ, nếu ngươi có thể còn sống ra ngoài thì đến căn cứ Phong Lê đi, chúng ta thiếu người!”
Bạch Ly còn không quên tuyên truyền cho căn cứ của mình một chút.
Mọi người nghe Bạch Ly nói vậy, đôi mắt tỏa sáng.
“Đại nhân, ngươi nói chúng ta tự đi?” Hiển nhiên người kia cũng dao động.
“Đi thôi, không phải các ngươi sợ hãi sao? Bên chúng ta cũng không cần các ngươi!”
Người kia cắn răng một cái, làm một cái quân lễ với Bạch Ly!
“Đa tạ đại nhân, nếu chúng ta còn thể còn sống ra ngoài, chắc chắn sẽ đến căn cứ Phong Lê nghe lệnh của ngươi!”