Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 357

Chương 357: Tháng hải triều (2)

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 357: Tháng hải triều (2)

Nam nhân này gọi là Vương Chí Siêu, năm nay khoảng 35 tuổi, thực lực cấp E8 cũng không yếu, tương lai có thể đến cấp D, cũng được coi là thuộc hạ hàng đầu của Lôi Thần, gánh vác chức phó thị trưởng cũng coi như đủ.

Lần trước cũng là Vương Chí Siêu bỏ ra rất nhiều tiền mời đấm âm Sư đến quấy rối, giết chết Tần Phong.

Không ngờ ba người kia lại vô dụng như vậy, chẳng những không giết chết Tần Phong còn đưa đồ cho Tần Phong đấu giá, khiển giao dịch ngầm ở căn cứ Phong Lê trở nên danh tiếng vang xa.

Lúc đầu, Vương Chí Siêu lấy ra những thứ kia cũng dự định chờ sau khi những người này đối phó Tần Phong, lại giết bọn họ để đòi lại, hiện tại xem ra căn bản không có khả năng đòi lại!

“Tần Phong, hy vọng lần này ngươi mang ít đồ tốt đến đây, nếu không cũng không bù nổi tổn thất của ta!”

Đương nhiên, nếu giết chết Tần Phong, hắn ta cũng có thể chen một chân vào cổ phần căn cứ Phong Lê!

Nhưng hắn ta nghĩ rất tốt, Tần Phong có dễ giết như vậy không?

Lúc này, trong đoàn tàu Huyền Phù, Tần Phong lại gặp được Đàm Việt.

Đàm Việt cũng chạy tuyến đường này, gặp được cũng không kỳ lạ.

Nhưng lần gặp gỡ này, hiển nhiên bầu không khí giữa hai người không hòa thuận như lần trước.

Danh vọng của Tần Phong càng tiến thêm một bước, thực lực mạnh hơn!

Đàm Việt vẫn là một trưởng tàu, thấy Tần Phong còn phải dùng tôn xưng.

Không chỉ như thế, trước đó vì việc của Bình Vận, Tần Phong đã giúp bọn họ, đám người Đàm Việt lại sợ Tần Phong bị Phệ hồn ma nhân nhập xác, từ đó từ chối Tần Phong đến gần.

Ở trong mắt Đàm Việt, lúc ấy Tần Phong không giải thích hoàn toàn là tức giận.

Dù sao hắn là một năng lực giả cấp E, giải thích với năng lực giả cấp F hoàn toàn là việc không cần thiết.

“Được, nơi này không cần ngươi quan tâm, đi làm việc khác đi!” Tần Phong mở miệng nói, ngăn cản ân cần quá mức.

Bình Vận chỉ có thể muốn nói lại thôi, cuối cùng cúi đầu nói “được” mời rời khỏi căn phong siêu cấp hào hoa của Tần Phong.

Bạch Ly kỳ quái nhìn dáng vẻ chột dạ của Đàm Việt, lại nhìn Tần Phong một cái, không hiểu ra sao.

“Các ngươi cãi nhau?” Bạch Ly nói.

Tần Phong giải thích chuyện lúc trước với Bạch Ly một chút, sau đó lại như lầm bầm lầu bầu nói: “Chuyện này là ta cân nhắc không chu đáo, lúc đầu ta có được dị năng hệ hắc ám cũng không có gì, nhưng sau lần này nói thế nào cũng không thể lộ ra, nếu không tập đoàn Chúng Thành sẽ nghi ngờ ta, thậm chí người đang âm thầm nhìn chằm chằm cũng sẽ dùng việc này để mưu đồ chuyện lớn.”

Cho nên, Tần Phong càng không thể tiếp xúc nhiều với Đàm Việt.

Nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, e rằng sau này Tần Phong không thể qua lại quá nhiều với Đàm Việt!

Lúc đầu, Tần Phong cần rất nhiều nhân tài, cũng không phải không nghĩ đến đào góc tường Chúng Thành, Đàm Việt này có năng lực cá nhân không tệ lắm.

Bây giờ lại chỉ có thể từ bỏ.

Đây tuyệt đối không phải tổn thất của Tần Phong, mà là tổn thất của Đàm Việt.

Đoàn tàu đưa mọi người đến Hải Thành, vào ở khách sạn trước đó.

Tuy trải qua trận chiến lần trước nhưng quán rượu sang trọng này đã sớm được sửa sang, trong Hải Thành vẫn náo nhiệt như lúc ban đầu.

Đối với người bình thường, cao tầng Hải Thành nội đấu không liên quan quá nhiều với bọn họ, dù đổi người lãnh đạo chỉ có lợi hại hơn, đảm bảo bọn họ không bị dị thú nuốt mất, có một chỗ sống yên phận là được.

Đương nhiên, không cần đổi loại người tàn bạo, thu thuế nặng, nuốt riêng tài sản phú hào, cũng không có nhiều vấn đề hơn!

Cứ thế, Hải Thành vẫn vô cùng phồn hoa, Tần Phong và Bạch Ly yên ổn nghỉ ngơi một ngày.

Ngày hôm sau, Hải Thành đã hạ nhiệm vụ!

“Tần khu trưởng, chào ngài, ta là đoàn trưởng quân đoàn phòng hộ Hải Thành, Dương Bình, chào mừng ngài!”

Nam nhân đứng đối diện Tần Phong hơn ba mươi tuổi, thực lực ở cấp E3.

“Chào Dương đoàn trưởng!”

Hai người bắt tay, nhìn thẳng vào mắt nhau, cảm nhận được sự đề phòng và dò xét của đối phương.

“Quân sự khẩn cấp, Thú triều đã bắt đầu, dự tính xế chiều hôm nay có thể đến, Tần khu trưởng có thực lực cường hãi, không cần Tần khu trưởng ra tay với đám tạp ngư bên bờ biển, nên ta cố ý đến đón Tần khu trưởng về đảo phòng hộ, tiến hành tác chiến tuyến đầu!”

Đối phương nói rất có lý có cứ, âm vang mạnh mẽ như đã sớm nghĩ kỹ lý do thoái thác này.

Tần Phong nhướn mày, “Đảo phòng hộ?”

Dương Bình bị Tần Phong nhìn thẳng vào, đôi mắt không tự chủ được hơi né tránh, “Ha ha, đúng vậy, trên đảo phòng hộ có đầy đủ thiết bị, với thực lực của Tần khu trưởng, đến đó mới có thể phát huy ổn thỏa!”

Tần Phong nhếch miệng nở một nụ cười lạnh, tưởng hắn không biết đảo phòng hộ là cái gì sao?

Ở bên ngoài Hải Thành nối liền với một đại dương trên địa cầu.

Giữa biển khơi to lớn, sau khi gió bão, biển động và vết nứt buông xuống, hàng năm cái khe lớn kia sẽ cố định thả ra vô số dị thú.

Đối với Tần Phong năng lực cấp A trước khi sống lại, không phải bí mật gì.

Dị thú mạnh mẽ đến từ nơi khác nhau cũng có tập tính khác nhau, nhưng chắc chắn thứ nhỏ yếu sẽ trở thành đồ ăn của những sinh vật khác, vì sinh tồn mà chúng nó không thể không chạy trốn.

Người yếu chỉ có thể không ngừng di chuyển, kẻ mạnh mới có thể ở lại.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay