Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 349

Chương 349: Phát lệnh truy nã Độc Hạt

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 349: Phát lệnh truy nã Độc Hạt

“A? Truy nã bọn họ? Cái này chỉ có thể làm cảnh áo đi, huống chi một số tiền lớn như thế…”

Bản tính gian thương của Tiết Hưng Phúc phát tác, hiển nhiên cảm thấy không đáng!

Cứ thế bỏ ra một số tiền lớn khiến người ta quá đau lòng!

Tần Phong liếc mắt đã nhận ra Tiết Hưng Phúc nghĩ như thế nào!

“Phù sa không chảy ruộng người ngoài, chờ ta trở về sẽ tập hợp tất cả mọi người trong căn cứ Phong Lê, cùng đến Độc Hạt đoàn, đây là lúc nên kéo binh ra ngoài huấn luyện, nếu không sẽ là một đống bột mềm thủ thành!”

Trước khi Tần Phong sống lại cũng đã trở thành một đoàn trưởng đoàn lính đánh thuê cỡ lớn.

Lúc đầu cũng là giúp đỡ vận chuyển hàng hóa, đề phòng dị thú dã ngoại và người trong liên minh hắc ám khác đến cướp bóc.

Càng về sau thực lực càng mạnh, tham gia tiền tuyến Thú triều, trên chiến trường Tần Phong có dị năng thôn phệ cũng rất dũng mãnh.

Nhưng một số lúc lực lượng một người có hạn, Tần Phong càng cần đoàn đội.

Cứ thế, sau khi xây dựng căn cứ Phong Lê, tất nhiên Tần Phong không hy vọng dưới tay mình là một đám người yếu ớt.

Tần Phong tiến bộ rất nhanh, những người này ít nhất phải gánh vác được chức trách thu thập chiến trường giúp hắn.

Tiết Hưng Phúc nghe Tần Phong nói chuyện, thật sự muốn vỗ tay cho Tần Phong.

“Lão đại, ta thật sự phục ngươi, nhưng bên mạng thợ săn tiền thưởng sẽ đồng ý sao?” Tiết Hưng Phúc nói.

“Vì sao không đồng ý? Hơn nữa, dù là chúng ta truy nã, ngươi cảm thấy sẽ có người đi giết Độc Hạt sao?” Tần Phong nói.

Tiết Hưng Phúc ở đầu bên kia video lắc đầu.

Tất nhiên không có, mỗi một năng lực giả cấp E đều rất tiếc mạng, tàn sát lẫn nhau mà không nắm chắc tất thắng sẽ không ra tay, hiển nhiên năng lực giả cấp D không thèm để ý 10 ức này.

“Được rồi, đừng quan tâm nữa, đi thống kê số người của Độc Hạt đoàn, đừng để người ta đục nước béo cò, điều tra kỹ càng vị trí của bọn chúng, chờ ta trở về!”

“Được, lão đại chờ ngươi!” Tiết Hưng Phúc nói.

Lúc này Tần Phong mới tắt máy truyền tin, lại liên hệ với Trương Hạo Dương bên mạng thợ săn tiền thưởng kể về kế hoạch của mình, hy vọng đối phương cung cấp một số tư liệu.

“Có thể, Tần khu trưởng, đây chỉ là chuyện nhỏ, ta sẽ liên hệ với Tiết chủ nhiệm để phụ trách chuyện này!”

“Ừm, đã làm phiền ngươi!”

“Khách sáo, khách sáo!”

Trương Hạo Dương cũng không dám nhận câu làm phiền này của Tần Phong, hiện tại Tần Phong là người nổi bật trong thợ săn tiền thưởng.

Tắt máy truyền tin, Tần Phong cũng duỗi cái lưng mệt mỏi, ba ngày chiến đấu kết thúc, lần này chìm vào giấc ngủ cũng xoa dịu sự mệt mỏi của hắn.

Thuận tiện mở ra tin tức mà Dương Tam Hổ đưa cho Tần Phong, trên con đường trở về thuận tiện giải quyết những tư nguyên này một chút, nhưng những tin tức này đều là sự tồn tại thú tướng, không có thú vương, nếu không gặp được một con, đừng nói dò xét, Man Hoang quân cũng có thể không về được.

Nhưng giết những thú tướng và dị thú này, Tần Phong thôn phệ hết năng lượng cũng tăng lên rất nhiều, thân thể vững bước tăng lên cấp E4.

Ba ngày sau, Tần Phong đã xa xa nhìn tường thành căn cứ Phong Lê!

Một loại cảm giác về nhà tự nhiên sinh ra.

Trước khi sống lại, sau khi Tần Phong thành lập đoàn đội cũng có trụ sở của mình nhưng không thường ở lại, chỉ là một chỗ đặt chân, hoặc là đã quen với khách sạn cố định thoải mái dễ chịu.

Thật ra thời gian hắn ở căn cứ Phong Lê không quá lâu, lại có cảm giác khác biệt.

Loại cảm giác khác biệt này là khi thấy bóng người thoáng qua ở nơi, khiến trong lòng Tần Phong cảm thấy ấm áp.

Tần Phong ngừng xe bay, mở cửa xe ra, một bóng người đã nhanh chóng đến bên cạnh hắn, nhào vào trong ngực hắn, là Bạch Ly.

Hai người có kết nối khế ước, cách gần như vậy Bạch Ly đã sớm cảm ứng được Tần Phong, chạy ra ngoài đón.

Hai bàn tay nhỏ như không xương của Bạch Ly sờ tới sờ lui trên người Tần Phong, khuôn mặt nhỏ hoàn mỹ không một tỳ vết cũng áp lại ngửi mùi trên người Tần Phong.

Nếu bây giờ Bạch Ly ở trong thân thể hồ ly, Tần Phong cảm thấy cái đuôi của nàng cũng lắc lư tận trời.

Hoàn toàn không cần hàm súc, thái độ Bạch Ly thể hiện ra là đang nhớ Tần Phong.

“Ừm, không có trêu hoa ghẹo nguyệt!” Sau khi Bạch Ly xác nhận xong, lúc này mới buông Tần Phong ra.

Khuôn mặt Tần Phong cứng đờ.

“Ngươi chạy thật ra đến cũng vì xác định ta không trêu hoa ghẹo nguyệt?”

Bạch Ly tự nhiên gật đầu, “Ngươi là của ta, đương nhiên không thể thay đổi thất thường, tùy tiện lẳng lơ!”

Tần Phong dở khóc dở cười, cái câu tùy tiện lẳng lơ này cũng không phải hình dung nam nhân.

“Được được, lên xe đi, nhưng lần này ta cũng không mang lễ vật về!”

“Hừ, ngươi lừa gạt tiểu hài tử sao? Ta đã lớn rồi còn muốn lễ vật cái gì!”

Tần Phong mỉm cười, lúc Bạch Ly còn là tiểu thú, mình đi ra ngoài lại khiến đối phương tức giận muốn chết, e rằng sẽ trở thành lịch sử đen cả đời Bạch Ly!

Có lẽ khi đó Bạch Ly không có cảm giác an toàn!

“Ừm, hôn ngươi một cái nhưng đừng quá kiêu ngạo!” Bạch Ly lại gần hôn một cái lên mặt Tần Phong, lúc này mới ngồi lên ghế phụ.

Trong lòng Tần Phong ấm áp, thoải mái không chịu được.

Có lẽ, đơn giản là thêm một Bạch Ly mới khiến căn cứ Phong Lê giống nhà!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay