Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 347

Chương 347: Linh hồn chi châu (2)

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 347: Linh hồn chi châu (2)

Cùng lúc đó, ánh sáng ngọn lửa hoàn toàn bao phủ thân thể Quảng Hiểu Cương.

“Oanh!”

Ngọn lửa bùng cháy lên bao phủ trên người Quảng Hiểu Cương, Phệ hồn ma nhân còn muốn trốn đã không còn kịp nữa!

“A!!!!” Phệ hồn ma nhân phát ra tiếng kêu thảm kéo dài, thân thể Quảng Hiểu Cương biến thành tro tàn trong ngọn lửa, chỉ còn lại linh hồn của Phệ hồn ma nhân bị ngọn lửa thiêu đốt khiến linh hồn càng ngày càng nhỏ, cho đến khi biến thành một hạt châu kích cỡ khoảng nắm đấm xoay chuyển.

Đây được coi là tinh hạch dị năng, cũng được coi là Linh hồn chi châu.

Tần Phong một phát bắt được Linh hồn chi châu, không chút do dự hấp thu năng lượng bên trong.

“Dị năng, thôn phệ!”

Một luồng phù văn hắc ám cuồn cuộn truyền đến, ngay sau đó còn có ý thức lực.

Ý thức lực của Tần Phong nhanh chóng khôi phục đỉnh phong, không chỉ như thế còn đang không ngừng cất cao.

Cấp E4!

Sau khi đến cấp E lại cứ thế tăng lên một bậc thang, e rằng đây là thành tựu mà Dị năng giả bình thường phải tốt một năm mới có thể làm ra.

Tần Phong cảm giác ý thức lực của mình đang khuếch trương vô hạn, lan tràn ra ngoài, lại cảm nhận được sự cường đại khi tấn thăng.

Lúc này, chân trời xuất hiện bong bóng cá, lại là một bình minh mới tinh.

Phù văn hắc ám bị ánh sáng dần xua tan, Tần Phong đi ra từng bước một từ trong đống đổ nát.

Trận chiến đã hoàn toàn kết thúc!

Tần Phong từng bước một rời khỏi Bình Vận, đến nơi đóng quân tạm thời ở bên ngoài.

Thương giới giả phòng thủ thấy Tần Phong đi tới, sống lưng hơi run lên.

Bọn họ cũng biết Phệ hồn ma nhân là sinh vật gì, cho nên vô cùng e ngại.

“Trận chiến đã kết thúc? Tần khu trưởng thắng lợi?”

“Không biết, máy không người lái không truyền về tin tức, các ngươi nói có phải Phệ hồn ma nhân thắng lợi không!”

“Vậy rốt cuộc hắn là ai?”

Không có reo hò, không có nhiệt tình nghênh đón, tất cả mọi người sợ hãi nhìn Tần Phong.

Ý thức lực của Tần Phong rộng lớn hơn, tất nhiên thấy được khuôn mặt của những Thương giới giả này.

Hơn nữa, mình vừa quá kích động nuốt mất Linh hồn chi châu, nếu vậy cũng không dễ giải thích.

Nghĩ đến đây, Tần Phong dừng bước, hắn vung tay lên triệu hồi ra chiến xa Huyền phù của mình.

“Đàm Việt, ta thấy hiện tại thủ hạ của các ngươi đều rất sợ ta, ta đi trước, không làm phiền!” Tần Phong nói.

Đàm Việt nhận được tin tức, thật ra trong lòng cũng có nghi ngờ nhưng không dám nói ra: “Vậy sao được, Tần khu trưởng, dù sao ta cũng phải tiếp đón ngươi một chút, hơn nữa ngươi liên tục chiến đấu nhiều ngày như vậy, chắc chắn đã rất mệt mỏi!”

Tần Phong trực tiếp từ chối: “Không cần, dù sao cũng đi ngang qua mà thôi.”

“Tần khu trưởng, lần này ngươi giúp Chúng Thành ta một ơn lớn, ta lại xin công cho ngươi, cho ngươi điểm tích lũy nhất định, có thể đổi lấy chút gì đó!”

“Ồ? Tuy điều này không tệ nhưng hy vọng các ngươi không trách ta phá hủy Bình Vận!”

“Cái này đáng giá mấy đồng tiền!” Đàm Việt vội vàng nói, Tần Phong sử dụng Thánh quang đạn pháo kia có giá trị không hề tầm thường, nếu Tần Phong yêu cầu thanh toán thì bọn họ cũng làm được!

“Vậy phải cảm ơn trước rồi!”

Tần Phong nói xong cũng không nhìn về phía mọi người lấy một cái, mở cửa xe bay của mình, xoay người rời đi.

“Chúng ta làm vậy có tính là đắc tội Tần tiên sinh không?” Vu Cương nhìn theo bóng lưng Tần Phong rời đi, hơi run rẩy.

Lúc này trong lòng Đàm Việt cũng mơ hồ thấy hơi lo lắng.

Hắn ta cắn răng một cái, mở miệng nói: “Xin chiến công cho Tần tiên sinh, dù hắn không có chuyện gì thì những chiến công này cũng có thể đền bù cho sai lầm hiện tại!”

Chủ yếu là hiện tại Đàm Việt cũng sợ Tần Phong thật sự biến thành Phệ hồn ma nhân.

Phệ hồn ma nhân xuất hiện ở Bình Vận, tính đến hôm nay đã là ngày thứ ba.

Chúng Thành cũng điều động năng lực giả đến đây, nhưng đột nhiên nhận được tin tức trận chiến kết thúc, còn có tin tức do đám người Đàm Việt báo cáo, trong chốc lát người phụ trách cũng nhíu mày.

“Phát phần thưởng trước đi, việc sau đó để sau này hãy nói!”

Cuối cùng thông qua thống kê của tập đoàn Chúng Thành, lần này Tần Phong chiến đấu, phần thưởng nội bộ của tập đoàn Chúng Thành là điểm tích lũy 300 ngàn.

Tần Phong đã rời khỏi Bình Vận đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy bộ đàm trên cổ tay rung lên, là tin tức thông báo.

Tần Phong tạm thời trở thành nhân viên nội bộ tập đoàn Chúng Thành nhưng không hưởng thụ đãi ngộ chiết khấu, cần một lần tiêu hết 300 ngàn điểm tích lũy, sau đó hủy bỏ thân phận nhân viên nội bộ, giao diện đặc thù cũng bị đóng lại.

Tần Phong nhìn đến đây cũng hiểu ý của tập đoàn Chúng Thành.

Có ít còn hơn không đi!”

Lúc đầu Tần Phong chỉ đến vì Phệ hồn ma nhân, phần thưởng của tập đoàn Chúng Thành với hắn là có cũng được mà không có cũng không sao.

Nhưng đợi đến khi mở ra giao diện của tập đoàn Chúng Thành, hắn lại hít vào một hơi.

Hiển nhiên số đồ vật cất giữ nhiều hơn Phúc Thành nhiều lắm.

Trong này cung cấp cho Tần Phong những món đồ dưới 300 ngàn mà cấp E có thể sử dụng, nhưng số lượng cũng rất nhiều.

Dù sao, Phúc Thành chỉ có một năng lực giả cấp D, tập đoàn Chúng Thành lại có rất nhiều, chủ tịch tập đoàn bọn họ cũng không thể coi thường.

Tần Phong không bối rối quá nhiều, trực tiếp lựa chọn một chút, bắt đầu sắp xếp tất cả đồ vật từ giá cao nhất đến thấp nhất.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay