Chương 329: Một đánh ba
Cũng may còn có thiết bị giám sát cao bội trên trang bị ổn định không gian, trên sườn núi bị nổ tung đã xuất hiện ba người, một bóng dáng khác cũng đang nhanh chóng tiếp cận.
Mọi người đã thấy, đó là bóng dáng Tần Phong.
…
“Ba vị, không mời mà đến còn phát động công kích như vậy, ta rất không thích lễ gặp mặt này!” Tần Phong mặc quần áo tác chiến, nhưng vì Rubik thần kỳ thay đổi nên không có bất kỳ vầng sáng gì, khiến người ta tưởng đây là quần áo tác chiến bình thường.
Không mặc bất kỳ trang bị phù văn gì, khiến ba người càng có lực lượng hơn.
Trên mặt Độc Nhãn Long lộ ra vẻ dữ tợn.
Khó khăn lắm mới có được đồ tốt, lại bị Tần Phong cho nổ như thế, tất nhiên hắn ta vô cùng tức giận.
“Tiểu tử, ngươi tên là Tần Phong? Cũng chỉ thể mà thôi, ta còn tưởng ngươi có ba đầu sáu tay gì đó.”
Trong tay Độc Nhãn Long có thêm hai cây sung, tất cả đều là súng phân giải.
“Chết cho ta!”
Không cần giải thích bất kỳ điều gì, Độc Nhãn Long đã phát động công kích.
“Xì xì!”
Hai tia sáng nhanh như tia chớp, ánh sáng phát ra cũng hiện ra ba hình bao trùm vị trí của Tần Phong, hơi không cẩn thận sẽ trực tiếp bị phân giải thành khối vụn, dĩ nhiên Tần Phong cũng sẽ chết không toàn thây.
“Quỷ ảnh mê tung!” Tần Phong nhanh chóng né tránh.
Hai người khác liếc nhau, nhao nhao ra tay.
Bọn họ không biết hành động quân tử gì, đơn đấu cũng không phải mục đích của bọn họ, cùng vây công nhanh chóng giải quyết Tần Phong mới là quan trọng nhất.
“Cốt trảo!”
Trên mặt đất dâng lên hai cái cốt trảo trắng như tuyết vồ vào Tần Phong.
“Răng rắc, răng rắc!”
Chỉ có điều Tần Phong di chuyển nhanh chóng, hai cốt trảo sao có thể bắt được hắn, lập tức tránh thoát, đồng thời vỡ nát.
“Chết cho ta!”
Cuồng Vương đánh tới, trên nắm tay đeo một cái bao tay màu bạc tỏa ra ánh sáng kinh người.
“Oanh!”
Một quyền va chạm đến.
“Người đáng chết là ai?”
Tần Phong không hề tránh né, đồng thời xoay người đấm lại, trên nắm đấm của hắn không có bất kỳ thứ gì lại phát ra lực lượng hung mãnh.
“Ầm!”
Cả hai đụng vào nhau phát ra tiếng nổ vang.
Hai người đồng thời lui lại, chỉ là Cuồng Vương giống như bị người ta đánh bay ra ngoài.
“Xì xì!” Súng phân giải của Độc Nhãn Long đánh tới, bao phủ Tần Phong.
Ba người phối hợp không quá ăn ý, lại một vòng tiếp một vòng không cho người ta bất kỳ thời gian thở dốc gì.
Cư dân trong căn cứ Phong Lê nhìn thấy tình cảnh này trong hình ảnh truyền về, tất cả đều lau mồ hôi vì Tần Phong.
Trên sườn núi, Tần Phong vận chuyển nội lực, dưới chân như gió.
“Quỷ ảnh mê tung!”
Trong chớp mắt, Tần Phong đã lùi lại ba mét, vừa hay tránh đi ánh sáng phân giải.
“Thanh Vương đao!”
Tần Phong đưa tay, Thanh Vương đao được lấy ra từ trong trang bị phù văn không gian, bị Tần Phong cầm trong tay.
“Hỏa diễm đao mang!”
Ánh đao phun ra nuốt vào, lập tức xông giết về phía Độc Nhãn Long.
Trang bị phù văn dưới chân Độc Nhãn Long liên tục lấp lóe, nhảy lên thật cao để né tránh công kích của Tần Phong.
“Dị năng triệu hoán – Ác ma chi ảnh!”
âm Sư cũng giơ tay lên, ý thức lực thúc động, là phù văn hắc ám mà Tần Phong quen thuộc.
Ngay sau đó, một cái bóng cực lớn xuất hiện ở sau lưng Tần Phong, cái bóng vặn vẹo lập tức bao vây Tần Phong.
Trên mặt âm Sư nở nụ cười âm hiểm, “Bắt được rồi!”
“Ha ha!” Độc Nhãn Long cũng nở nụ cười, tuy đây là lần đầu tiên hợp tác với âm Sư nhưng loại hợp tác này tất nhiên càng nhiều càng tốt, âm Sư thật sự là một người hợp tác tốt.
Độc Nhãn Long lại giơ súng phân giải trong tay lên, nổ súng về phía Tần Phong.
Vốn Tần Phong còn bị bóng ma này bao bọc, cảm nhận độ mạnh yếu của dị năng, thậm chí nhanh chóng phân giải ra cấu tạo phù văn của dị năng này.
Thật sự là một dị năng rất mạnh, đáng tiếc, gặp phải Tần Phong.
“Hắc ám bao trùm!”
Thân thể Tần Phong như lập tức hòa vào trong Ác ma chi ảnh này.
Trong bóng đêm che giấu, xuyên thẳng qua trong bóng mờ, trong chớp mắt Tần Phong đã đến sau lưng âm Sư.
“Cẩn thận!” Cuồng Vương bị đánh lùi đến phía sau thấy Tần Phong vung đao muốn chém giết âm Sư, lập tức cứu giúp.
Tất nhiên Cuồng Vương không phải vì tình nghĩa gì, mà là vì âm Sư có thực lực rất mạnh, thiếu đi âm Sư, việc săn giết Tần Phong sẽ trở nên khó khăn hơn.
Tần Phong nhìn Cuồng Vương chạy đến lại không hề dừng động tác trong tay.
“Vậy các ngươi cùng chết đi!”
“Hỏa thụ ngân hoa!”
Một mảnh hỏa diễm quét ngang ra.
“Ngoan thạch công!” Trên thân thể Cuồng Vương bộc phát ra nội lực cuồng loạn, thân thể xuất hiện một tia nham thạch màu xám trắng.
“Ầm!”
Tiếng va chạm truyền đến, sau đó lại là Cuồng Vương bị hất bay ra ngoài.
Không chỉ như thế, lần này cánh tay Cuồng Vương bị chém ra một cái lỗ to lớn, máu me khắp người.
Thanh Vương đao của Tần Phong khí thế không giảm, tiếp tục chém giết, lần này mục tiêu lại là âm Sư.
Trước đó âm Sư được Cuồng Vương cứu một lần đã nhận ra nguy hiểm sau lưng, lúc này biết tốc độ của mình trốn không thoát, ý thức lực lại bộc phát!
“Lên cho ta!”
Oanh một cái, trên mặt đất giữa Tần Phong và âm Sư dâng lên một cái quan tài cực lớn.
Cái quan tài này cao ít nhất hai mét, lại được xây dựng từ sắt thép, ngăn cản phương hướng vung đao của Tần Phong.
“Ầm!”
Nắp quan tài đập về phía Tần Phong.