Chương 325: Trở về Phong Lê
Trong này lại đầy một balo trang bị phù văn không gian.
“Khu trưởng, lão đại, ta gọi ngươi là đại ca, ngươi lấy những thứ này ở đâu ra?” Tiết Hưng Phúc cũng vô cùng hưng phấn, một nhóm lớn trang bị phù văn như thế thật sự là nhặt tiền dưới đất!
“Đừng bán trang bị phù văn, xem bên trong còn có cái gì!”
Thấy Tiết Hưng Phúc như vậy, Tần Phong tốt bụng nhắc nhở đối phương một chút.
Tiết Hưng Phúc lập tức giật mình, lần lượt xem xét mỗi một trang bị phù văn, bên trong lại có rất nhiều đồ vật.
“Được, ta lập tức đi thống kê một chút!” Tiết Hưng Phúc thật sự điên cuồng.
Dù sao số lượng những thứ này quá nhiều, cũng quá vụn vặt!
“Đi thôi!” Tần Phong vung tay lên để Tiết Hưng Phúc đang vô cùng hưng phấn rời đi, “Nhớ kỹ, nếu sau khi buôn bán ra ngoài thu hồi được tiền tài, lại toàn lực thu tinh hạch vương giả cấp E cho ta!”
“Đã rõ, lão đại!” Tiết Hưng Phúc vô cùng hưng phấn nói.
Sau đó, Trì Long cũng trả lời tin tức dự định trực tiếp lấy tiền tài là được, ở một bên khác Hàn Kiện còn đang ở Hải Thành chờ Tần Phong, không ngờ Tần Phong đã quay về trước!
Nhưng Hàn Kiện cũng đề nghị trực tiếp đổi thành tiền là tốt nhất.
Hai người này bị Lôi Thần lừa một khoản, đã không còn vốn lưu động nữa!
Hơn nữa, nếu lấy hàng đền, chắc chắn Lôi Thần sẽ dùng giá thấp, giá bán ra cũng không phải là hai ức nữa.
Trong tay Tần Phong lại có tiền, dù sao Lôi Thần lừa tất cả mọi người, Tần Phong cũng một hơi lừa bảy người, bảy người này mới là mất hết vốn liếng.
“Thống kê ra Long ngạc thú vương cùng các chiến lợi phẩm khác có khoảng ba tỷ, mỗi người chuyển ba trăm triệu, hợp tác vui vẻ!”
“Hợp tác vui vẻ! Tần Phong, ngươi thật sự lợi hại!” Hàn Kiện cũng trả lời.
“Tần Phong, sau này hợp tác nhiều hơn!” Trì Long cũng vui vẻ, lần này đúng là thu hoạch tương đối khá.
“Được!” Tần Phong trả lời hai người, sau đó trực tiếp thanh toán ba trăm triệu cho Lăng Vũ Nhất, đồ còn dư lại đều là của hắn!
Trải qua một ngày thống kê, Tiết Hưng Phúc tìm đến rất nhiều người, thậm chí đám cao tầng cũng tham gia lần chỉnh lý này, sau khi có sổ sách ngay cả Tần Phong cũng giật mình.
“34 tỷ?”
“Không sai, chính là con số này!” Đêm qua Tiết Hưng Phúc cũng không ngủ ngon giấc, vẫn đang nhìn con số này.
Lúc ở căn cứ Thừa Bắc, tuy hắn ta lăn lộn rất vui vẻ nhưng nhiều nhất chỉ làm một vài việc kinh doanh ngàn vạn, quá nhiều tiền không bỏ ra được đều phải thế chấp bất động sản!
Bây giờ nhìn những con số được thống kê ra, trong lòng Tiết Hưng Phúc cũng run rẩy.
Đi theo Tần Phong là được!
Lúc này Tần Phong cũng tỉnh táo lại.
Đây cũng là con số bình thường, lúc ấy chỉ trang bị phù văn không gian thôi mà hắn đã lấy được hơn bốn mươi cái, trang bị phù văn trên người một số năng lực giả cũng là một khoản tiền lớn, còn có những cúc áo không gian thống nhất mà Tần Phong lấy được.
Thật ra trong này còn chưa tính đến những linh thảo mà Tần Phong lấy được từ chỗ những năng lực giả kia, còn có mấy rương năng nguyên đấy!
Trong mấy cái rương này, số lượng năng nguyên hơi rải rác, tuy hơi ít nhưng Tần Phong có thể đoán được e rằng đây là trăm vạn năng nguyên.
Cũng chính là một trăm ức!
Lần lịch luyện vị diện này, Tần Phong kiếm khoảng năm mươi tỷ.
Khoản tài phú này thật sự quá kinh người.
‘Ít nhất đã đủ năng lượng hạch tâm cho Tiểu Bạch tấn thăng lên thú hoàng cấp D!’
Tuy tiền rất nhiều nhưng nuôi một bạn gái có tiềm lực vô hạn, thật sự quá tốn tiền.
“Lão đại, hiện tại mọi việc sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông, chỉ cần một cái quảng cáo chấn động là chợ đen ngầm có thể mở ra!” Tiết Hưng Phúc hưng phấn nói.
Quảng cáo?
Tần Phong nghe được mấy chữ này, sắc mặt lập tức tối sầm lại, hắn lập tức nghĩ đến trước đó Tiết Hưng Phúc lấy mình để quảng cáo căn cứ Phong Lê.
Nhưng bây giờ quảng cáo chấn động lòng người, Tần Phong lại có một ý kiến hay.
“Ta giết được rất nhiều người thế lực hắc ám trên hòn đảo ở vị diện khác, bao gồm cả Lang Nữ, người Thị Huyết đoàn đủ loại, ta đã giữ lại đầu người dự định đến bên thợ săn tiền thưởng để nhận thưởng, ngươi lấy ảnh chụp trước đó của bọn họ ra, cứ tuyên bố ta giết chết những người khá, hiện tại bán đồ chắc chắn sẽ có người đến!”
Thật ra Tần Phong không chỉ giết người của tổ chức hắc ám đó, hắn cũng giết một người của Thừa Dương thị.
Nhưng trong trận chiến dã ngoại đều là trạng thái giết đỏ mắt, cũng không ai đến tìm Tần Phong gây chuyện.
Lên án cũng không có lợi ích gì, nắm đấm lớn mới là đạo lý quyết định.
Cùng ngày, Tần Phong lái xe đến khu vực thợ săn tiền thưởng căn cứ Thừa Bắc.
Là một trong những tổ chức có tiền nhất trên địa cầu, bên ngoài thợ săn tiền thưởng vô cùng to lớn, vàng son lộng lẫy, thể hiện ra nghề này có tiền đồ đến mức nào.
Chỉ có điều, rất nhiều người cũng không dám lựa chọn, đúng là giết người rất dễ dàng, bị giết cũng rất đơn giản.
Tần Phong xuống xe, người xung quanh thấy hắn đều hít vào một hơi.
“Cấp E!”
“Hắn, hắn là Tần Phong! A, không đúng, là Tần khu trưởng!”
“Còn trẻ hơn cả video quảng cáo, đây là cái được gọi là thiên tài? Hắn mới 17 tuổi đi!”
Mọi người khe khẽ bàn luận, trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ ngưỡng mộ, đưa mắt nhìn Tần Phong tiến vào tòa nhà thợ săn tiền thưởng.