Chương 313: Bị phát hiện (2)
“Ta đi thăm dò tin tức!” Hàn Kiện nói, năng lực giả bốn khu lớn Thừa Dương thị đều biết hắn ta, tất nhiên cũng có năng lực thăm dò được.
“Ta cũng đi!” Trì Long cũng đi ra, hắn ta là năng lực giả Phúc Thành, thật ra số người quen biết còn nhiều hơn Hàn Kiện.
Hai người nhanh chóng quay về!
“Có người phát hiện trên hòn đảo này có thông đạo thông hướng đến lòng đất, năng lượng bên trong càng dư giả hơn, hơn nữa còn có linh thảo sinh thưởng, phát hiện một cây Ám Mang thảo nhưng đã bị người ta hái mất, cho nên hiện tại có người nghi ngờ đã sớm có người xuống hang động!”
Tần Phong mặt không biểu cảm, Bạch Ly túy ý chơi đùa đồ vật trong tay.
Tình huống hiện tại, cho dù là 051 thì Tần Phong cũng không thể để hắn ta phát hiện sự khác thường của mình.
Rốt cuộc bảo tàng dưới đất này phong phú đến mức nào, những người này căn bản không biết.
Nếu không còn không bị người khác đỏ mắt mà chết sao.
“Tin tức có đáng tin không? Không phải cạm bẫy do người trong tổ chức hắc ám tạo ra chứ!” Tần Phong bình tĩnh giội nước lạnh lên người tổ chức hắc ám.
Hàn Kiện lại lắc đầu: “Chắc chắn không phải, là một đội ngũ đi ra ngoài phát hiện, chỉ vì chia ra di chuyển, sau đó không thấy Ám Mang thảo đâu nữa, những người kia nghi ngờ một tên năng lực giả giấu riêng nên xảy ra nội chiến, sau khi tên năng lực giả kia chạy trốn đã lan truyền tin tức này ra ngoài.”
Điển hình thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, hắn ta không chiếm được, người trong đội ngũ cũng đừng hòng âm thầm phát tài.
Nhưng hắn ta làm như vậy lại để những người khác được lợi.
Hơn nữa người này vẫn chắc chắn không phải mình lấy Ám Mang thảo, chắc chắn đã có người sớm phát hiện động quật trong lòng đất, không biết đã vơ vét bao nhiêu bảo bối.
Cho nên, bầu không khí ở hiện trường mới cổ quái như vậy, đều đang nghi ngờ những người khác!
Nhưng bọn họ thật sự đoán đúng, người đó là Tần Phong!
“Vậy ngày mai chúng ta cũng đi xem một chút.” Tần Phong ra lệnh.
“Được!” Trì Long nói: “Đây chính là Ám Mang thảo đó, vừa phát hiện đã là một mảng lớn, nếu phát hiện nhiều thì chúng ta sẽ phát tài!”
Lúc này, chẳng những có một đội ngũ của Tần Phong, tính cả những người khác đều nóng lòng muốn thử, những người trong tổ chức hắc ám cũng đôi mắt tỏa sáng như cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt.
Dù sao, thoạt nhìn vị trí động quật trong lòng đất cũng nhỏ hẹp, nơi này tối tăm vừa hay thích hợp với bọn họ.
Sáng ngày hôm sau mọi người đều dậy rất sớm, toàn bộ đi về sườn đồi phía đông hòn đảo.
Thậm chí có một số đội ngũ đã dần đầu đi xuống trước!
Những người này đều mang ý xấu riêng, tất nhiên không muốn liên thủ lại, thậm chí còn không cùng đến đó.
Thế là, từng người đều như ký kết ngấm tiến vào đó.
Người tiến vào đầu tiên tất nhiên là Phách Hãn.
Phách Hãn là sự tồn tại mạnh nhất trong đám người, cộng thêm là người của tập đoàn Vạn Tông, tất cả mọi người vẫn nhường hắn ta một chút, trong đội ngũ của hắn ta còn có ba người, một người là người phụ trách tập đoàn Vạn Tông, còn có hai người là năng lực giả Hải Thành, hình như trước đó có quan hệ không tệ.
Đội ngũ bốn người nhanh chóng nhảy xuống vách núi.
Sau khi bọn họ rời đi, lập tức có người không nhịn được đi ra từ chỗ tối, nhảy xuống.
Trong đội ngũ này lại còn có một người là năng lực giả hệ phong.
“Phong lực phi hành!”
Một cơn gió lốc bao phủ trên người của ba người này, vây quanh bọn họ bay xuống phía dưới.
Nhưng lúc này trong động huyệt đột nhiên truyền ra một tiếng hét thảm.
Tiếng thét này quá thê thảm, còn có tiếng thú rống, sau đó càng vang lên tiếng ầm ầm.
Phách Hãn phi nước đại ra từ trong sơn động, quán chú nội lực vào trên hai chân, phi nước đại ở trên mặt biển.
Lúc này, mấy bóng dáng to lớn xuất hiện trong cái lỗ lớn.
“Rống!”
Là Long ngạc thú!
Mọi người ẩn nấp trên vách núi đều thấy được bóng dáng những con Long ngạc thú đó.
Những con Long ngạc thú này nhanh chóng phát hiện Dị năng giả kia.
“Ầm!”
Long ngạc thú như là đạn pháo tiếp sức nhảy lên không trung, cắn một cái về phía Dị năng giả hệ phong.
“Cút!”
Dị năng giả hệ phong đột nhiên bộc phát, liên tiếp có Cuồng phong đao nhận thổi qua cắt đứt vỏ ngoài của Long ngạc thú này đến máu me đầm đìa, nhưng không thể ngăn cản tốc độ tiến lên của đối phương.
Cái miệng to như chậu máu của Long ngạc thú gần ngay trước mắt.
Vốn dĩ những năng lực giả cấp E này cũng không phải đội ngũ cố định, điều này cũng khiến đôi bên không tin tưởng nhau.
Thế là, hai người được Dị năng giả dẫn theo đồng thời thoát khỏi dị năng khống chế, chia nhau ra trốn.
Dị năng giả kia lập tức ngạc nhiên nhưng chẳng mấy chốc đã không rảnh quan tâm, đưa tay ra cũng là dị năng cường đại.
“Phong lực phản chuyển!”
Ngay sau đó, Dị năng giả lại bay lên bầu trời như là cơn gió mạnh, nhanh chóng thoát khỏi sự đuổi bắt của Long ngạc thú.
Nhưng hiển nhiên hai Dị năng giả dẫn đầu chạy trốn không quá may mắn.
Càng ngày càng nhiều Long ngạc thú lao tới, Cổ võ giả có thể đạp nước mà đi lại không có cách nào bay vào bầu trời, trước đó Phách Hãn làm như vậy chỉ vì thời cơ hắn ta đi ra rất tốt, nội lực mạnh, tốc độ nhanh, nhưng Cổ võ giả này đã bỏ lỡ thời gian chạy trốn.