Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 312

Chương 312: Bị phát hiệ

schedule ~9 phút phút đọc visibility 1 person Tần Tiểu Từ

Chương 312: Bị phát hiệ

Long ngạc thú vương!

Một bàn chân của đối phương còn to hơn cả Tần Phong, rất là khủng bố.

Ở bên cạnh Long ngạc thú vương này có xương cốt rải rác, đều là động vật biển bị ăn sạch, hoặc chỉ xương cốt và da lông cũng rất nhiều, chồng chất như núi, thật sự như một bãi rác.

Ở trong góc hẻo lảnh còn có một số bộ xương người, đồng thời số lượng không ít.

Hô hấp của Tần Phong cũng trở nên nặng nề hơn.

Hắn cũng không sợ Long ngạc thú vương, thậm chí có can đảm chiến đấu với đối phương.

Nhưng âm thầm phát tài lớn mới là điều Tần Phong muốn, hắn cũng không muốn lúc mình và Long ngạc thú vương chiến đấu bị năng lực giả khác biết được.

Tần Phong ẩn nấp trong bóng đêm, quán chú nội lực vào tay, Hấp Tinh quyết khiến hắn như một con thạch sùng tựa vào vách tường không tạo ra chút tiếng động nào, thời gian dần trôi qua đã rơi vào dưới đáy sơn động to lớn.

Mấy bộ xác nằm ngay bên cạnh Tần Phong, đã có thể thấy trên người bọn họ vác súng ống công nghệ cao.

Tần Phong vội vàng không ngừng vơ vét, từng cái cúc áo không gian rơi vào trong tay Tần Phong, sau khi tìm tòi nửa vòng Tần Phong còn tìm được một cái rương khóa mật mã.

Cái rương này cũng không to lớn lại được đặt gọn gàng vào một chỗ, thậm chí một cái trong số đó còn mở ra.

Trong tầm mắt là tiền tệ tích lũy năng lượng kích cỡ tiền xu trong suốt sáng long lanh!

“Năng nguyên!”

Trước kia Tần Phong cũng từng gặp loại tiền tệ này, sau tận thế những vết nứt khác nhau mang đến rất nhiều tin tức, cũng như kỹ thuật tích lũy của nhân loại thời này, năng lượng thể tích lũy đều là một hình khối cm, không có bất kỳ hoa văn gì.

Bây giờ cái này lại giống như một tác phẩm nghệ thuật vô cùng tinh xảo, nhưng chắc chắn cái này vô cùng vô cùng đáng tiền.

Trước khi sống lại, hắn cũng không nghe nói Lôi Thần từng thu được những thứ này.

Tiền tài không lộ ra ngoài, những người khác không suy đoán ra được thu hoạch của Lôi Thần ở trên đảo này, không phải người trong cuộc cũng không ai biết được.

Tần Phong nhanh chóng thu cái rương mở ra này vào trong nhẫn không gian của mình, không đủ chỗ thì đặt vào trong mấy cái cúc áo không gian vừa lấy được.

Vơ vét một lượt, Tần Phong cũng vô cùng hưng phấn.

“Cũng đủ rồi!” Hôm nay tạm như vậy đã.

Đã ba giờ sáng, Tần Phong dự định hôm nay làm như thế trước, vẫn còn nhiều thời gian, sau này lại chậm rãi vơ vét.

Tần Phong rời khỏi sơn động, ý thức lực cũng phát hiện Bạch Ly đang thu thập linh thảo ở trong lòng đất này, thu hoạch phong phú, bọn họ chắc chắn là thắng lợi trở về!

Buổi tối hôm đó, với rất nhiều người là gió êm sóng lặng, không có chút gợn sóng nào.

Sáng sớm ngày hôm sau, năng lực giả tỉnh dậy trong tiếng chim hót, cảnh giác chuẩn bị xong rất cả.

Nguy cơ lại bắt đầu.

Đến buổi tối mọi người lại kết đội với nhau, nhưng đến ban ngày những người này lại đề phòng lẫn nhau, thậm chí có cơ hội còn có thể ám sát nhau.

Lúc này, một số người cũng bắt đầu thăm dò khắp nơi.

“Không phải Long ngạc thú có thói quen đi săn đồ ăn vào ban đêm sao! Sao đến tối lại biến mất?”

“Đáng giận, nếu vậy, chẳng phải đến sáng chúng ta không thể đi ra ngoài sao!”

Tốt nhất vẫn nên hành động vào buổi tối đi, tuy cũng hơi nguy hiểm nhưng dù sao cũng tốt hơn bị Long ngạc thú ăn!”

“Theo ý ta vẫn nên đi ra ngoài vào ban ngày, ai cũng cần nghỉ ngơi, Long ngạc thú nghỉ ngơi thì chúng ta cũng nghỉ ngơi, cũng không cần lo lắng an toàn nữa!”

Đêm qua cũng có người giống với Tần Phong, kẻ tài cao gan cũng lớn ra ngoài đi một vòng.

Tuy vẫn gặp được dị thú, nhưng không gặp được Long ngạc thú kết thành đội.

Thậm chí còn có người đổ bộ đến bờ biển trước đó, càng là gió êm sóng lặng.

Sau khi bị nước biển cọ rửa, những dấu chân của Long ngạc thú to lớn đều biến mất.

Chẳng trách trước đó bọn họ không phát hiện chút gì.

Trong đội ngũ của Tần Phong, Hàn Kiện cũng đang hỏi thăm Tần Phong.

“Chúng ta có nên hành động vào buổi tối không?”

Tần Phong hỏi ngược lại Hàn Kiện một câu: “Ngươi cảm thấy chúng ta sợ Long ngạc thú sao?”

Hàn Kiện ngẩn ngơ, đôi mắt Trì Long tỏa sáng.

“Sợ cái gì, những người này không dám đi ra ngoài vào ban ngày, chúng ta vừa hay vơ vét linh thảo trên đảo này!”

Năm người nhanh chóng rời khỏi nơi này, thăm dò, vơ vét trên hòn đảo to lớn, thuận tiện chiến đấu.

Hòn đảo này nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không nhỏ.

Sau khi chia nhau ra ngoài, nếu có thể tránh thậm chí còn không gặp được bao nhiêu người, dù sao đã trải qua tình huống đột phát ngày hôm qua lại chết thêm một nhóm người, số người tiến vào trong đảo chỉ còn lại chưa đến một trăm.

Mấy ngày sau, ban ngày Tần Phong chiến đấu với Hàn Kiện, Trì Long và Lăng Vũ Nhất, đến tối tiếp tục xuống động huyệt dưới đất cố gắng lục soát.

Những da thuộc và xương cốt mà thú vương Long ngạc thú để lại cũng bị hắn lấy đi, chỉ để lại một số thứ không đáng tiền.

Chỉ có điều sự bình tĩnh này đã bị phá vỡ vào ngày thứ tư!

Đến đêm, bầu không khí trong doanh địa tạm thời vô cùng nặng nề.

Vì đám người Tần Phong có lực chiến đấu cường hãn nên trở về muộn hơn những người khác, lúc này cũng phải hiện mọi người đang cảnh giác và dò xét vẻ mặt của nhau.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay