Chương 295: Đấu giá Hải Thành
Khóe miệng hắn ta giật giật mấy cái, lúc này mới vội vàng xua tay: “Không, không có!”
Bạch Ly lườm Đàm Việt một cái, có lúc nàng rất mơ hồ, có lúc lại rất thông minh.
“Lão công, chúng ta cùng đi đánh bóng chuyền bãi cát đi!” Bạch Ly vội vàng kéo Tần Phong, sau đó chỉ sau lưng: “Bọn họ mời chúng ta chơi.”
Tần Phong ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt đen sì!
Ba người này đều hơn hai mươi tuổi, làn da màu lúa mì, cơ bắp cân xứng như đã cố ý rèn luyện, dáng vẻ cũng rất đẹp trai.
Thậm chí nhìn kỹ lại, lông mày cũng được chăm sóc kỹ càng.
Hải Thành đúng là mỹ nữ khắp mọi nơi, nhưng trong đám năng lực giả cũng có rất nhiều nữ nhân, phú bà.
Chỉ không ngờ, loại người này lại chạy đến có chủ ý với Bạch Ly.
Tần Phong lập tức đứng lên, nói: “Được, chơi thì chơi!”
Người kia thấy Tần Phong ăn mặc bình thường, chỉ là máy truyền tin trên tay có vẻ rất quý giá, nhưng so sánh với bộ quần áo lấp lánh còn thiếu viết mấy chữ ta là phú bà của Bạch Ly, hắn lại kém rất xa!
Cho nên ba người bọn họ nhìn nhau, đều tưởng Tần Phong là tiểu bạch kiểm được Bạch Ly bao nuôi.
Ba người này lập tức thống nhất mặt trận, tỏ ra thù địch với Tần Phong.
Tất nhiên Bạch Ly muốn cùng một nhóm với Tần Phong, kết quả Đàm Việt đứng bên cạnh xem trò vui cũng bị kéo qua, ba nam nhân anh tuấn kia lại thành một nhóm nhưng bọn họ lại có vẻ rất tự tin.
“Vậy cũng tốt, đến lúc đó nữ năng lực giả kia chắc chắn có thể thấy dáng vẻ oai hùng của chúng ta!”
“Chút nữa ra tay chuẩn một chút, đánh tên tiểu bạch kiểm kia, ta nhìn hắn không vừa mắt!”
“Yên tâm, ta chắc chắn để hắn ăn một kích tấm bản sắt!”
Ba người khẽ sắp xếp xong, thật sự không biết những lời này đều bị Tần Phong nghe được.
Bóng chuyền đưa cho Bạch Ly trước để nàng phát bóng, nàng cũng biết khống chế sức lực một chút để phát bóng.
Đám nam nhân bên kia có một người quỳ xuống đất nâng lên, để bóng chuyền vững vàng bay lên.
Ngay sau đó, một tên tiểu bạch kiểm tuấn tú khác đã nhảy lên thật cao, hung hăng đánh thẳng tới, gào thét lao về phía khuôn mặt nhàn nhã của Tần Phong.
Một nam nhân tuấn tú phía đối diện tỏ vẻ xem kịch vui, như đã thấy dáng vẻ Tần Phong bị bóng chuyền đánh cho chảy máu mũi!
Mặc dù Tần Phong cản được, cường độ to lớn cũng sẽ khiến bóng chuyền bay đi, đến lúc đó Tần Phong chỉ có thể đi nhặt bóng.
“Ầm!”
Điều khiến người ta bất ngờ là hai tay Tần Phong nhẹ nhàng nâng lên, bóng đã ngoan ngoãn bay qua bầu trời.
Tần Phong nhảy lên, trở tay khẽ vỗ.
Bóng chuyền bay qua lưới bóng chuyền, lao về phía người phát bóng trước đó.
Người kia căn bản không ngờ bóng bay nhanh như vậy, muốn ngăn cản cũng không còn kịp nữa!
“Bịch!”
Một tiếng này thật sự vang dội đến quá đáng, nam nhân kia trực tiếp bị đánh lùi lại, cái mông tiếp xúc với bãi cát, bóng cũng nhảy lên thật cao.
Ánh mắt hai người còn lại đều ở trên quả bóng, cho nên một người khác chỉ cần chạy về phía quả bóng lại đập trở về.
Nam nhân ngã trên mặt đất chỉ cảm thấy trán của mình hơi đau, nhưng điều ngoài ý muốn là không có vấn đề quá lớn, cho nên hắn ta lại gia nhập chiến đấu.
Khỏe miệng Đàm Việt giật giật, nhìn đỉnh đầu người kia đang dùng tốc độ mà mắt thường thấy được biến thành tím xanh.
Bóng chuyền còn đang truyền lại trong tiếng cười vui vẻ của Bạch Ly.
“Bịch!”
Tần Phong một chiêu vồ giết, cánh tay một tên tiểu bạch kiểm đối diện đều sưng lên.
“Bịch!”
Tần Phong đánh vào lưới bóng chuyền, bắn ngược về đụng thẳng vào hốc mắt một tên tiểu bạch kiểm khác.
“Bịch bịch bịch!”
Đánh nửa giờ, người đối diện cứ như bị rèn luyện, lúc này đều rơi vào tình trạng kiệt sức, ngược lại ba người Bạch Ly lại như chưa chơi chán.
“Được rồi, không chơi nữa, các ngươi chịu đánh quá kém!”
Ba người đều hiểu bóng chuyền, vội vàng giải thích: “Điểm số của bóng chuyền đều không xem cái này, thật ra chúng ta được nhiều điểm hơn các ngươi!”
Bạch Ly hít vào một hơi, thương hại nhìn ba người.
Tần Phong mỉm cười, đi qua lấy ra một xấp tiền.
“Đến bệnh viện khám đi! Nếu không, e rằng mấy ngày nay các ngươi cũng không câu được phú bà!” Tần Phong nói xong lại ôm Bạch Ly rời đi, Đàm Việt đứng phía sau dở khóc dở cười.
Sức ghen của Tần Phong thật lớn.
Ba người kia còn chưa hiểu ý đối phương liếc nhìn nhau, lại giật mình kêu lên.
“Sao ngươi lại bị hủy khuôn mặt!”
“Ngươi nói chính ngươi sao? Mặt của ngươi thật thê thảm!”
“Móa, bị chơi xỏ!”
“Chờ chút, sao vừa rồi người kia lại biến ra tiền, hắn căn bản không mở túi!”
“Không biết… Không phải trang bị phù văn không gian chứ!”
Tất cả mọi người chật vật nuốt một ngụm nước bọt.
Nói các khác, thật ra nam nhân vừa rồi là năng lực giả?
Lúc này, sau lưng bọn họ đột nhiên lạnh lẽo, rõ ràng là mùa hè nóng bức lại đổ một lớp mồ hôi lạnh.
Nhưng cũng coi như bọn họ trở về từ cõi chết, dù sao Tần Phong vẫn còn khách sáo, nếu không đã sớm cho bọn họ mỗi người một đao!
…
Ăn món ngon, ngắm cảnh đẹp, Tần Phong đi chơi những nơi chơi vui ở Hải Thành, so sánh với Phúc Thành, hiển nhiên nơi này càng hào hoa thoải mái dễ chịu hơn.
Từ vài ngày trước đám người Tiết Hưng Phúc đã sớm bắt đầu tiến hành giao dịch, cũng đã báo cáo thu hoạch với Tần Phong.
Tiết Hưng Phúc quả nhiên là một thương nhân giỏi, trải qua mấy ngày quay vòng mua vào bán đi, trong chớp mắt 10 ức tiền tài ban đầu đã mua được hàng hóa khoảng 15 ức.