Chương 294: Đi Hải Thành
Dường như ánh nắng càng sáng ngời hơn nơi khác.
Chỉ có điều nơi này lại vĩnh viễn không xử lý hết dị thú, đều đến từ hải dương thần bí.
Nhưng đây chắc chắn là thành thị phồn hoa nhất trong ba thành thị ở nơi này.
Chiến xa Huyền phù phiên bản dài hào hoa lái vào đường lớn, càng ngày càng nhiều chiến xa Huyền phù xuất hiện.
Người bình thường xung quanh đều nhìn chiếc xe này đi qua, nhưng phần lớn ánh mắt đều không có vẻ ngạc nhiên nữa!
Bởi vì gần đây có rất nhiều người đến đây.
Người cầm đầu ba thành cộng thêm căn cứ nhỏ, số năng lực giả cấp E đến nơi này có ít nhất mấy trăm người.
Cứ thế, tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của người khác!
Hơn nữa, thật ra hội bán đấu giá tập đoàn Vạn Tông đã bắt đầu được một ngày.
Nhưng những cái đó đều là nơi chỉ có năng lực giả cấp G và cấp F mới có thể tham gia, còn có giao dịch cỡ lớn đều do Tiết Hưng Phúc đi xử lý, Tần Phong vẫn rất tin tưởng năng lực của Tiết Hưng Phúc.
Trong Hải Thành, đại sảnh nhà khách xa hoa nhất, Tần Phong và Bạch Ly vừa xuất hiện đã khiến các phe chú ý, rất nhiều người đều đang suy đoán hai người kia là ai.
Tuổi trẻ, anh tuấn, xinh đẹp, thực lực cường hãn.
Loại người sáng chói như vậy khiến người ta muốn tìm hiểu, còn có đề phòng.
“Tiên sinh, đây là thẻ phòng của ngài, xin ngài cất kỹ, mỗi ngày chúng ta có thể cung cấp buffet miễn phí, cũng có thể đặt đồ ăn đưa lên tận phòng, trong lúc đó tất cả hóa đơn của ngài đều do tập đoàn Vạn Tông chi trả! Bao gồm cả một số chi phí khác!” Nhân viên lễ tân mỉm cười ngọt ngào với Tần Phong, đặt thẻ phòng trong một tấm card bằng giấy, mặt sau tấm card đã sớm viết số bộ đàm.
“Cảm ơn!” Tần Phong nhận lấy thẻ của mình, lại giao thẻ cho Bạch Ly.
“Lão công, ta thấy phía sau có biển, ta có thể dùng đến áo tắm rồi, chúng ta cùng đi phơi nắng được không!”
Tần Phong mỉm cười, nói: “Được, đi thay áo tắm trước đi!”
Bạch Ly không hề biết có người đào chân tường ngay trước mặt nàng, vui vẻ rộn ràng kéo Tần Phong đi lên lầu, bỏ lại nhân viên lễ tân với ánh mắt oán niệm nhìn theo bóng lưng hai người, trong lòng còn thấy hơi hâm mộ.
Đây là khách sạn xa hoa nhất Hải Thành, tất nhiên được xây dựng ở trung tâm Hải Thành, khác với những nơi khác đều đặt quảng trường ở trung tâm, bên trong Hải Thành càng lớn hơn, lại là một vùng nước nông.
Bãi cát màu vàng óng, tinh tế mềm mại to lớn, mặt nước màu xanh, trong veo thấy đáy.
Vô số mỹ nữ mặc bikini đi tới đi lui trên bờ biển, trở thành phong cảnh xinh đẹp.
Bạch Ly quay về phòng, nhanh chóng đổi sang một bộ bikini màu tuyết trắng.
Bộ đồ tắm ba mảnh làm nổi bật dáng người hoàn mỹ của nàng, đặc biệt là trước ngực được điều chỉnh vô cùng đầy đặn khiến người nhìn phải chảy máu mũi.
Không chỉ như thế, bên ngoài bikini còn khoác một cái áo trông như chiếc váy dài màu vàng hơi mờ.
Lúc mặc bộ bikini bãi biển này đứng dưới ánh mặt trời còn hiện ra ánh sáng màu bạc.
Quá thu hút sự chú ý của người khác!
Chiếc áo mỏng manh trong suốt này được chế tác từ cánh Hoàng kim nghĩ hậu!
Nếu để Chu Hạo biết được, chắc chắn sẽ nôn ra máu, đây chính là cánh Tiểu Hoàng đó.
Tần Phong cũng không quan tâm, hắn luôn nuông chiều Bạch Ly, đặc biệt bây giờ Bạch Ly còn xinh đẹp như vậy.
Tần Phong cũng không quá để ý, tùy ý mặc một cái quần bãi biển màu xanh khiêm tốn, đi dép lê theo Bạch Ly rời khỏi khách sạn, đến bãi biển trong thành.
Dường như thế giới vẫn chưa tiến vào tận thế, khắp nơi yên bình.
Tần Phong nhàn nhã nằm trên ghế, đeo kính râm, sự nóng nảy trong mấy ngày chiến đấu, mùi máu tanh từ trong xương cốt như cũng bị trời xanh mây trắng tẩy sạch.
“Tần Phong? Thật sự là ngươi! Ha ha!” Một giọng nói truyền đến, Tần Phong ngẩng đầu nhìn lại phát hiện một người quen.
Tập đoàn Chúng Thành, Đàm Việt.
“Đàm Việt, ngươi cũng đến sao!” Tần Phong cũng không thấy bất ngờ, tổ chức rầm rộ như vậy chắc chắn các tập đoàn lớn cũng sẽ xuất hiện.
Huống chi, so sánh ra tập đoàn Chúng Thành càng cần đến đây hơn, vì sau khi đấu giá kết thúc bọn họ sẽ bận rộn cùng ngươi.
“Ta nghe nói biểu hiện của ngươi ở Hàn trấn không tệ, hiện tại cũng đã là cấp E?”
Trong ánh mắt Đàm Việt mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu.
Dù sao, hơn một tháng trước bọn họ gặp mặt, Tần Phong vẫn chỉ là một người còn chưa xác nhận cấp F, bây giờ lại đã là cấp E.
“Đúng vậy, lần này là quan chỉ huy Phúc Thành giúp một chút!” Tần Phong nói.
“Vậy cũng khá tốt!” Đàm Việt nói chuyện với Tần Phong cũng cẩn thận hơn rất nhiều, hơn nữa trong giọng điệu cũng mang theo vẻ lấy lòng.
Dường như thấy Tần Phong nằm trên ghế cũng nhàm chán, Đàm Việt cười nói: “Có muốn ta tìm cho ngươi mấy cô nàng không, nếu ngươi muốn sạch sẽ chưa ai chạm vào thì ta cũng có thể tìm được, ta rất quen thuộc bên Hải Thành này!”
“Tìm cô nàng làm gì?” Một giọng nói sâu xa truyền đến.
Đàm Việt vừa quay đầu đã thấy bóng dáng Bạch Ly, suýt nữa bị hào quang màu vàng óng này làm lóa mắt.
Mặc kệ là ai thấy vẻ ngoài của Bạch Ly một lần đều không bao giờ quên, tất nhiên Đàm Việt cũng là như thế, nhìn áo ngoài màu vàng của nàng tản ra vòng sáng màu bạc, hắn ta thật sự cảm thấy Tần Phong quá cưng chiều cô bạn gái nhỏ này.