Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 293

Chương 293: Thú vương cấp D (2)

schedule ~9 phút phút đọc visibility 1 person Tần Tiểu Từ

Chương 293: Thú vương cấp D (2)

Căn cứ Thừa Bắc là một bộ phận của Thừa Dương thị, đồng thời đây còn là một con pháo thí tiền đồn.

Bọn họ phải đối mặt với càng nhiều nguy hiểm hơn.

“Những cái này ta đều không thấy có vấn đề!”

“Vậy thì tốt, chúng ta đến chỗ thứ nhất trước, quân đội đi theo sau dọn dẹp!”

“Được!”

Hợp tác cùng có lợi, coi như hai người phối hợp vô cùng vui vẻ!

Tám ngày sau, đám người Tần Phong đã xâm nhập vào dã ngoại.

Nơi này đã cách căn cứ Thừa Bắc rất xa xôi, thậm chí chạy về phía trước ba ngày mới thấy một căn cứ tiểu trấn.

Đương nhiên, trấn nhỏ kia cũng không biết ba tháng trước có một đám Ngân giác thủy ngưu di chuyển đến đây.

Sau này bọn họ cũng không biết nữa!

Trời chiều ngả về tay, trên vùng hoang dã vang lên tiếng chém giết.

Trên người Tần Phong toàn là máu tươi, từng con trâu nước to lớn mạnh mẽ đâm tới xung quanh nhưng căn bản không cách nào bắt được vị trí của hắn.

“Quỷ ảnh mê tung!”

Tần Phong tránh né đàn trâu nước này hợp lực vây quét, Thanh Vương đao trong tay không ngừng vung lên.

Hỏa diễm đao mang phóng lên tận trời, trong chớp mắt lại là một đầu Ngân giác thủy ngưu bị đánh giết.

Theo trận chiến không ngừng, số lượng đàn trâu nước không ngừng giảm đi.

Hắn không sử dụng Hỏa long đặc biệt cường đại vì không muốn phá hỏng những tài liệu này, Tần Phong vẫn sử dụng Thanh Vương đao nhiều hơn.

Cũng may, dung nhập Tinh thần thiết khiến trình độ sắc bén của Thanh Vương đao đã đến mức dù là dị thú cấp E cũng có thể chém ra.

Tần Phong gần như chết lặng bắt đầu giết chóc như quay về trước khi sống lại, hắn giãy giụa trong vô số đàn thú như một chiếc thuyền con, lại như đá ngầm ương ngạnh bất khuất.

Cuối cùng, theo bầu trời hoàn toàn tối đen, lực chiến đấu của Tần Phong càng ngày càng mạnh.

“Hắc ám bao trùm!”

Dựa vào trời tối, phù văn hắc ám bao phủ xung quanh khiến những con Ngân giác thủy ngưu này trở thành dê đợi làm thịt.

“Phốc!”

Một con trâu to lớn bị chém đứt, thân thể trâu nước to lớn lắc lư một cái, ngay sau đó đã ầm vang ngã xuống đất.

Tần Phong lại vung Thanh Vương đao trong tay lên nhưng chém vào không trung.

Xung quanh toàn là xác trâu nước!

Trong bóng tối, Dương Tam Hổ đã đi ra.

“Tần khu trưởng, ngươi không sao chứ?” Dương Tam Hổ là nam nhân cao lớn thô kệch, lúc này thấy Tần Phong máu me khắp người cũng cảm thấy hai chân run lên.

Tần Phong vừa đồ sát xong, sát khí trên người khiến người ta cảm thấy kinh hồn bạt vía.

“Không có việc gì, ta đi rửa mặt, ngươi phái người dọn dẹp đi!”

Tần Phong mở miệng, trực tiếp đi đến bờ sông.

“Phù!”

Tần Phong điều động nước sông ngược dòng rửa sạch mùi máu trên người mình, hơi thả lòng một chút.

Liên tục chém giết bảy tám ngày cộng thêm đi đường, tuyệt đối là trận chiến cường độ cao nhất sau khi hắn sống lại.

Nhưng trận chiến như vậy cũng chỉ để thân thể Tần Phong tăng lên một giai đoạn mà thôi.

“Tích lũy còn chưa đủ, cũng may buổi đấu giá Hải Thành sắp bắt đầu!”

Tần Phong suy nghĩ, cũng tràn đầy ý chí chiến đấu.

Điều động nội lực khiến nước trên người bị bốc hơi, Tần Phong cũng quay người trở về trụ sở Man Hoang quân.

Vì sợ dẫn dị thú khác đến, những người này tốc độ cực nhanh lấy máu, chia cắt, di chuyển vị trí của 300 con Ngân giác thủy ngưu, tính cả Dị năng giả hệ thủy cấp F là bảo bối trong Man Hoang quân cũng gia nhập giai đoạn kết thúc.

Trải qua một buổi tối sắp xếp, đồ vật cũng được phân chia hoàn tất, Tần Phong cầm lấy tám phần tài liệu thuộc về mình, một số thứ thể tích quá lớn như thịt Ngân giác thủy ngưu đều giao cho Man Hoang quân, để lúc bọn họ quay về sẽ giúp vận chuyển đến căn cứ Phong Lê.

“Tần khu trưởng, thật sự không nỡ để ngươi đi, hy vọng sau khi trở về còn có thể cùng người đến dã ngoại!” Dương Tam Hổ còn hơi không nỡ cho Tần Phong đi, phải biết rằng những ngày gần đây có mặt Tần Phong, hiếm khi nào Man Hoang quân lại không có thương vong.

Tần Phong đã ra tay giết tất cả cục xương khó gặm!

Huống chi, kể cả Tần Phong cầm nửa số thu hoạch nhưng Man Hoang quân cũng thu nhập được ba ức, những năm qua cũng phải tốn một năm mới kiếm được số tiền này, phân chia xuống càng không có bao nhiêu.

Tất cả người trong Man Hoang quân đều khâm phục Tần Phong sát đất.

“Sau này còn có cơ hội hợp tác, ngươi thật sự không định đến hội đấu giá Hải Thành lần này sao?” Tần Phong hỏi.

Lần này Dương Tam Hổ cũng góp nhặt một chút gì đó, trong tay đã có vốn liếng, Dương Tam Hổ cũng muốn đi.

Nhưng Dương Tam Hổ do dự một chút vẫn lắc đầu.

“Được rồi, ta còn có cả một nhà phải nuôi sống, lần này không đi được!” Dương Tam Hổ nói.

Tần Phong vỗ vai đối phương, cũng không thuyết phục thêm nữa.

Có vài người, e rằng cả đời cũng không có kỳ ngộ đó.

“Được, không cần tiễn, quay về đi!”

“Ừm chú ý an toàn!”

Dương Tam Hổ nhìn Tần Phong lái chiếc xe bay phiên bản dài hào hoa rời đi, chỉ cảm thấy trong lòng trống vắng như bỏ lỡ thứ gì đó, Dương Tam Hổ chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, cảm giác mình đang suy nghĩ lung tung.

Thật sự không biết hắn ta đã bỏ lỡ một cơ duyên to lớn.

Bây giờ cũng chỉ còn mười ngày nữa là đến cuối tháng.

Ba ngày sau, Hải Thành vẫn chưa tiến vào mùa đông, vì ven biển lại thêm khí hậu hải lưu, nơi này bốn mùa như mùa xuân, khí hậu hợp lòng người.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay