Chương 289: Dương Tam Hổ khiếp sợ
Nhân loại da mịn thịt mềm, hiển nhiên là sự tồn tại rất ngon miệng.
Lân giáp hổ liếm láp khuôn mặt đầy lân phiến của nó một chút, chậm rãi đứng lên, không ngại kiếm thêm một bữa ăn cho mình.
“Ngao ô!”
Mắt hổ đã khóa chặt Tần Phong, ngay sau đó thân thể của nó đột nhiên nhảy lên, nhào về phía Tần Phong.
Thậm chí Tần Phong còn không tránh né, nội lực quán chú vào nắm tay, đưa tay đánh một quyền.
“Ba!”
Trong không khí bộc phát ra tiếng nổ, bên ngoài nắm đấm của Tần Phong tạo thành hư ảnh nội lực, lập tức khiến nắm đấm này lớn hơn mấy chục lần, khuấy đảo gió mây, vung về phía Lân giáp hổ.
Lân giáp cả người Lân giáp hổ nhanh chóng dựng đứng lên như cũng cảm nhận được nguy hiểm to lớn.
Móng vuốt đánh lên trước, màu xanh đen cũng bạo phát ra.
“Oanh!”
Cả hai va chạm phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc.
Dương Tam Hổ đến chậm một bước, nhìn Tần Phong và Lân giáp hổ cứng đối cứng kết quả Lân giáp hổ bị đánh bay ra ngoài.
Tần Phong thuận thế đuổi theo, Lân giáp hổ bối rối tránh né.
“Ngao ô!” Lân giáp hổ rống giận, lân phiến trên người càng thêm dày đặc.
Con thú tướng này đến từ vị diện khác, nó có được năng lượng hạch tâm cường đại, là một dị thú dị năng hệ kim loại.
Theo lân phiến dày hơn, thân thể Lân giáp hổ cũng càng ngày càng to lớn.
Trong chớp mắt, Lân giáp hổ này đã đạt tới độ cao năm mét, kích cỡ bằng hai tầng lầu.
Nó như vậy đã vũ trang giống cơ giáp, nội lực cũng không thể đánh xuyên qua, lực chiến đấu cũng nhanh chóng tăng lên.
Lúc này ở dưới thân thể cao lớn của nó, Tần Phong chỉ là một con sâu kiến nhỏ yếu.
“Ngao ô!”
Miệng lớn mở ra, Lân giáp hổ lao ra ngoài.
Lần này Tần Phong không cứng rắn chống đỡ mà quay người tránh né.
Lân giáp hổ vẫy đuôi một cái như một sợi xích sắt cực lớn quét ngang qua.
“Quỷ ảnh mê tung!”
Tần Phong hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất ngay tại chỗ, cái đuôi Lân giáp hổ trực tiếp chặt đứt những bóng mờ kia, đánh vào một gốc cây lớn cao hai mươi mét.
“Răng rắc!”
Cây cối trực tiếp bị chặt ngang, kẽo kẹt kẽo kẹt ngã xuống.
Trong chốc lát, tro bụi tràn ngập, lá rụng tán loạn.
Lân giáp hổ mạnh mẽ đâm tới.
Tần Phong cũng biết đối mặt với loại dị thú này, nội lực đã hoàn toàn không có tác dụng!
“Dị năng – Hỏa long!”
Ý thức lực của Tần Phong điên cuồng thúc đẩy.
Ở trong thế giới của ý thức lực, Hỏa long xoay quanh trên tinh cầu kim cương phóng lên tận trời như đã vượt qua vị diện, rơi vào hiện thực.
Ngay sau đó, cự long xoay quanh mà ra, bao vây lấy thân thể Tần Phong, đầu long giơ lên cao cao, vọt thẳng lên.
Cây cối xung quanh vì nhiệt độ cao này mà nhanh chóng bị nhóm lửa, trong chớp mắt chiến trường hóa thành một biển lửa.
“Đi!”
Tần Phong chỉ vào Lân giáp hổ, Hỏa long điên cuồng gào thét đến đó.
Lúc này thân thể khổng lồ của Lân giáp hổ trở thành bia ngắm, Hỏa long đánh thẳng vào đối phương, ngọn lửa to lớn không ngừng đánh vào trên người đối phương.
Lân giáp hổ chịu luồng trùng kích này, cứ thế bị ngọn lửa đẩy ra hai mươi mét.
Trên mặt đất xuất hiện một vết trảo thật sâu, cây cối xung quanh lập tức bị đốt thành tro tàn, tạo thành một con đường lửa.
“Rống!”
Cả hai lại lao vào chiến đấu hình thành tiếng ầm vang kinh trời, cự mộc xung quanh đều bị sụp đổ, tan thành mây khói.
Dương Tam Hổ đã sớm bị uy áp Lân giáp hổ to lớn đẩy lui, càng không cách nào tham gia vào trận chiến.
“Điều này…”
Dương Tam Hổ không biết nói gì cho phải!
Vì trước lúc này trận chiến của hắn ta và Lân giáp hổ căn bản không khiến Lân giáp hổ biến thân thành hình thái khổng lồ như vậy, hiện tại lực chiến đấu hoàn toàn khác với trận chiến của mình.
Hơn nữa, hình thái trước đó của Lân giáp hổ đã đủ ép bản thân chật vật bỏ chạy, hiện tại thú tướng Lân giáp hổ muốn giết hắn ta chỉ cần một cái trùng kích là đủ!
Nhưng cũng là thú vương cấp E cường đại như vậy, lại bị Tần Phong áp chế liên tục bại lui.
Lực chiến đấu của Tần Phong càng khiến Dương Tam Hổ hoảng sợ.
“Thiên chi kiêu tử! Hóa ra đây là cái gọi là thiên chi kiêu tử sao?”
Nghĩ đến tuổi tác hiện tại của Tần Phong, cũng có thực lực khiến người ta hoảng sợ.
Năng lực giả cấp E khiêu chiến thú tướng căn bản là chịu chết, đại khái có trăm người ngang cấp phối hợp ăn ý mới có thể thành công.
Đương nhiên, một số đoàn đội thực lực cường hãi còn mạnh hơn năng lực giả cấp E bình thường rất nhiều, mười mấy hai mươi người cũng có thể bắt được thú tướng.
Nhưng bây giờ một mình Tần Phong đã có thể nghiền ép đối phương.
Sóng nhiệt lại đánh tới, Dương Tam Hổ không thể không lùi lại trăm mét thêm lần nữa.
Lúc này trên chiến trường, trận chiến giữa Tần Phong và thú tướng Lân giáp hổ đã tiến vào phần gay cấn.
“Ta muốn xem ngươi có thể kiên trì bao lâu!”
Tần Phong nói xong, Hỏa long lại gào thét, hung hăng cuốn lấy thân thể Lân giáp hổ.
“Rống…” Lân giáp hổ rống giận ra sức lăn lộn, muốn thoát khỏi Hỏa long quấn quanh.
Lúc này, Lân giáp hổ đã biến thành trong suốt đỏ bừng khiến người nhìn cảm thấy nhiệt độ cao tràn ngập, như một khối sắt bị thiêu đốt.
Theo Lân giáp hổ gầm thét, Tần Phong bắt lấy cơ hội lại đưa tay.
“Hỏa diễm xạ tuyến!”
Một ngọn lửa theo miệng Lân giáp hổ gầm thét, đánh vào nội tạng của Lân giáp hổ.