Chương 285: Một tay nắm đại quyề
Hắn ta là người cấp G duy nhất ở đây nhưng không ai coi thường hắn ta, trên vai hắn ta còn có một con kiến hoàng kim lớn khoảng bàn tay đang nằm sấp, cánh rất nhỏ thoạt nhìn hơi không hòa hợp với thân thể.
Con Hoàng kim nghĩ hậu cấp F này đã dần khôi phục thương thế, cánh cũng dần mọc ra.
Chỉ có điều hiện tại nó run rẩy, cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.
Trước đó hai thuộc hạ của Trịnh Dương còn hơi không cam tâm không phục, lúc này thấy tổ chức thành viên cao tầng căn cứ Phong Lê đã yên tĩnh như ve mùa đông, không còn dám nói nhảm một câu.
Hội nghị tiến hành rất thuận lợi.
Trịnh Dương chuyển giao 40% cổ phần của mình cho Tần Phong, tình toán tự giao dịch, sau đó lại cho Tần Phong hai con đường thương nghiệp phồn hoa nhất của căn cứ Thừa Bắc, trong đó bao gồm khu buôn bán cao cấp mà Tần Phong mua quần áo cho Bạch Ly, còn có con đường này có cửa hàng Vạn Tông cũng là quảng trường trung tâm.
Những cửa hàng này tất nhiên không thể buôn đến bán đi, tất cả thương nghiệp bất động sản trong căn cứ đều thuộc về khu trưởng.
Nhưng tiền thuê mỗi năm cũng không kém mấy khoảng hơn một ức.
Về phần sau khi Lâm Tăng rớt đài kiếm lời được bao nhiêu, Tần Phong không hỏi cũng không muốn hỏi.
Trịnh Dương tuyệt đối là người thông minh, thật ra những hiệp nghị này ở trong thời tận thế có hiệu quả không khác gì ước định miệng, chỉ để tài vụ phía dưới càng dễ tính toán phân chia hoa hồng mà thôi.
Trên thực tế, có nhiều lúc những hợp đồng này nói xé bỏ là xé bỏ.
Ngày nào đó Tần Phong tử vong ở dã ngoại sẽ trực tiếp trả lại cửa hàng, không có ai đến hưởng thụ số tiền đó.
Giả thiết tương lai Tần Phong trở thành cấp D, cho Trịnh Dương một trăm lá gan thì hắn ta cũng không dám cầm 40% cổ phần căn cứ Phong Lê.
Làm như thế mới là tất cả đều vui vẻ.
Sau đó, tất nhiên Tần Phong tự tiễn Trịnh Dương nhưng hội nghị cũng chưa kết thúc.
Bọn họ còn phải tính toán nhiều chuyện hơn, bao gồm cổ phần của những người ở đây.
Nhưng những cổ phần này cũng không phải một tầng không đổi.
Tương lai thành tựu của Tần Phong sẽ càng ngày càng cao, thủ hạ cũng sẽ càng ngày càng mạnh.
Người theo kịp bước chân Tần Phong, tài nguyên trong tay sẽ càng ngày càng nhiều.
Theo không kịp chưa chắc đã tổn thất cái gì nhưng cổ phần dần dần bị pha loãng, đến sau cùng có thể sẽ bán đi, bị người ta thu mua, cuối cùng chỉ có thể lấy được tiền lương căn cứ.
Những điều này đều phải xem bọn họ có cố gắng hay không, có thực lực thiên phú đi cùng với Tần Phong hay không.
“Tính toán số lượng lớn tài liệu đầu tư trước đó của Tần khu trưởng thành tiền tài, đưa vào trong nhà kho!”
“Cổ phần của Trịnh khu trưởng lấy phương thức đưa tặng để sát nhập.”
“Tần khu trưởng bổ sung 2 tỷ… Tổng tài sản mở rộng…”
Cuối cùng thống kê ra kết quả, một mình Tần Phong đã chiếm cứ 87% cổ phần, Bạch Ly và Lăng Vũ Nhất cũng coi như đã gia nhập vào căn cứ Phong Lê, chia ra có được 3% cổ phẩn, đương nhiên bọn họ gần như không có nghĩa vụ gì.
Tiết Hưng Phúc là người bỏ vốn ban đầu, phân chia từ 10% biến thành 2%, nhưng tài sản không giảm ngược lại còn tăng, hắn ta cũng không có ý kiến gì.
Năng lực giả cấp F còn lại được phân chia 0.5% cổ phần, số 1% còn lại được giữ lại.
“Lần hội nghị tiếp theo được tổ chức sau ba tháng, sau đó mỗi một quý mới có thể thay đổi nhưng ta hy vọng các vị không ngừng cố gắng làm việc, cũng không cần tự giết lẫn nhau, ta muốn một đoàn đội chứ không phải lục đục với nhau! Hiểu không?”
Đám người đều giữ vẻ mặt tươi cười, đồng thời trong lòng cũng run lên!
Tần Phong đang cảnh cáo.
Có thể nói trong số người có mặt, tuy một ngươi chết đi thì cổ phần cũng không rơi vào trong tay người khác, nhưng chắc chắn vào lần phân chia sau đó sẽ bị những người khác nắm giữ.
Đây cũng là nguyên nhân khiến mối quan hệ trong một căn cứ luôn rắc rối khó gỡ.
Sự trưởng thành của Tần Phong sẽ nằm ngoài suy nghĩ của tất cả mọi người, hiện tại bọn họ lục đục với nhau thật sự quá sớm.
Tần Phong không muốn thấy chuyện này.
Mọi người nhao nhao đồng ý, tỏ vẻ mình không có ý đó.
Chờ sau khi tất cả mọi người rời đi,Tần Phong cũng đi dạo với Chu Hạo.
“Gần đây Tiểu Hoàng khôi phục không tệ!” Tần Phong nói.
“Đương nhiên, ta dẫn theo nó đến Thanh Sơn quặng mỏ quét ngang một mảnh, ăn hết sạch sơn động, khôi phục rất nhiều!”
Chu Hạo cũng không thể lấy ra đồ tốt, cũng may bất kỳ nơi nào ở dã ngoại cũng là tài nguyên, Chu Hạo vẫn rất chịu khó.
“Ừm, nhưng cũng không thể quá ỷ lại, vẫn phải kìm hãm, dù sao Hoàng kim nghĩ hậu vẫn là cấp F5, hiện tại thực lực của ngươi cũng chưa tăng lên!”
“Ta đã rõ, chỉ là không có quá nhiều cách!”
Trong lòng Tần Phong hơi động, nói: “Ta nhớ được Khu thú sư có một dị năng ý thức lực, là Phản bổ thuật!”
Thông qua ý thức lực khế ước, điều động năng lượng thể năng dị thú để cường hóa bản thân.
Sau khi Chu Hạo có Tiểu Hoàng đã học tập rất nhiều thứ của Khu thú sư, có thể nói Khu thú sư cũng là một chức nghiệp nguy hiểm, tiềm lực của dị thú càng lớn, Khu thú sư càng nguy hiểm, một khi khế ước sụp đổ, e rằng dị thú sẽ là người đầu tiên cắn chết Khu thú sư.