Chương 284: Song thắng
Tần Phong nghe xong lập tức thấy không tốt, vội bỏ đi suy nghĩ của nàng.
“Sau này chúng ta gặp được lại dời đi, hơn nữa muốn làm những điều này cũng cần thiên địa linh khí đủ thừa thãi, hoàn cảnh cũng có sự khác biệt, đừng làm loạn!”
Quan trọng nhất là việc Ý thức quả bị trộm còn chưa tra rõ, lúc này Bạch Ly lại mang Ý thức thụ về chẳng phải không đánh đã khai?
Khuyên nửa ngày Bạch Ly mới chịu từ bỏ, nhưng từ đó về sau cũng khiến Bạch Ly luôn có suy nghĩ mang ít đồ về nhà.
Sau đó, Tần Phong lại đi xem căn cứ Phong Lê một chút, trong nửa tháng tiến độ toàn bộ căn cứ Phong Lê cũng tiến hành nhanh chóng, một vòng tường thành đã được dựng lên!
Đương nhiên, theo căn cứ Phong Lê không ngừng phát triển, vòng tường thành thứ hai, thứ ba, thậm chí là bốn, năm, sáu sẽ từ từ phát triển, chậm rãi mở rộng.
Bây giờ, bức tường thành này đã đủ!
“Tất cả cao tầng tập hợp, hôm nay có hội nghị! Trịnh khu trưởng cũng đến.”
Tần Phong ra lệnh.
Người trong toàn bộ căn cứ Phong Lê bắt đầu di chuyển.
Hôm qua Trịnh Dương bận rộn cả một đêm không chìm vào giấc ngủ, nhưng là Cổ võ giả nên tinh khí thần vẫn rất mạnh, đừng nói một đêm dù ba ngày ba đêm đều có thể dùng nội lực chống đỡ.
Một giờ chiều, cuối cùng hắn ta đã đến căn cứ Phong Lê.
Hơn nửa tháng rồi Trịnh Dương mới đến, vẫn chưa thấy tình cảnh trong căn cứ Phong Lê, bây giờ nhìn lại chỉ cảm thấy đây là một mảnh kiến trúc mới tinh, phát triển đầy sức sống.
“Có Tần Phong, mảnh căn cứ này cũng có tương lai vô hạn!”
Trịnh Dương than thở một câu.
Hai năng lực giả cấp F đi theo bên cạnh Trịnh Dương cũng có thực lực không yếu, lúc này thấy khu vực kiến trúc như thế cũng vô cùng đỏ mắt, hận không phải do mình lấy được.
Nhưng nghĩ đến thực lực của Tần Phong lại không thể không từ bỏ, chỉ có điều vẫn không cam tâm!
“Khu trưởng, cứ đưa căn cứ Phong Lê này cho Tần Phong như vậy sao? Nói cho cùng, đây đều là ngươi cầm vàng ròng bạc trắng đổi lấy, lúc trước hắn chỉ hơi may mắn được thị trưởng đẩy ra để xoa dịu mâu thuẫn giữa những năng lực giả cấp E khác.”
“Đúng vậy, thật sự quá lợi cho hắn!” Một năng lực giả cấp F khác nói.
Trịnh Dương dừng bước chân nhìn về phía thuộc hạ của mình, trầm giọng nói: “Vậy hôm qua hắn giết Lâm Tăng, khiến phái Lâm Tăng như rắn mất đầu, có phải cũng có nghĩa ta nên đưa một nửa căn cứ Thừa Bắc cho hắn không?”
Hai người lập tức nghẹn họng không trả lời được.
“Làm việc đừng nghĩ đến không làm mà hưởng, đối xử khác biệt, không có Tần Phong thì ta cũng không có khả năng nhẹ nhàng không chút tổn thương nắm giữ căn cứ Thừa Bắc như vậy, lần này vẫn là ta nợ nhân tình của hắn, cho nên chút nữa gặp được Tần Phong tuyệt đối đừng để ta nghe được mấy câu này từ trong miệng các ngươi!”
“Vâng, chúng ta sai rồi, khu trưởng!”
“Chúng ta sẽ không nói!”
Trên thực tế cũng không đến lượt bọn họ nói cái gì.
Những người này đến căn cứ Phong Lê, người đến tiếp đón bọn họ tất nhiên là Tiết Hưng Phúc thuộc hạ cũ của Trịnh Dương, nhìn thân thể Tiết Hưng Phúc lại mập hơn một vòng, nghĩ cũng biết đối phương sống ở chỗ này khá tốt.
“Khu trưởng!” Tiết Hưng Phúc thấp thỏm nhìn Trịnh Dương, còn hơi ngượng ngùng và áy náy.
Tất nhiên Tiết Hưng Phúc biết hôm nay Trịnh Dương đến tìm Tần Phong bàn chuyện cổ phần.
“Lão Tiết, sau này ngươi ở lại đây đi! Đừng có áp lực tâm lý gì, trước kia ở Thừa Bắc là ta khiến người chịu thiệt!” Trịnh Dương vỗ vai Tiết Hưng Phúc.
“Khu trưởng, sau này có chỗ nào cần ta cứ việc nói.” Tiết Hưng Phúc như trút được gánh nặng, lại vô cùng biết ơn Trịnh Dương.
Hai người nhanh chóng vừa cười vừa nói đi lên cao ốc, tiến vào phòng họp hào hoa.
Tần Phong cũng tiến lên đón.
“Trịnh khu trưởng đại giá quang lâm, đúng là vẻ vang cho kẻ hèn này.”
“Ha ha, còn chưa cảm ơn Tần khu trưởng đâu!”
Hai người khách sáo một chút, cuối cùng ngồi xuống.
Chỗ ngồi của Trịnh Dương là ở đầu bên kia bàn dài, Tần Phong ngồi đối diện với hắn.
Hai thuộc hạ của Trịnh Dương một trái một phải ngồi bên cạnh Trịnh Dương, bên cạnh Tần Phong, thậm chí bên cạnh hội nghị có rất nhiều người.
Còn nhiều hơn tưởng tượng của Trịnh Dương.
Hắn ta bình tĩnh dò xét, nhưng trong lòng càng ngày càng ngạc nhiên.
Ngồi phía bên phải Tần Phong dĩ nhiên là Bạch Ly, người trẻ tuổi ngồi bên trái vô cùng gầy yếu, thậm chí dáng vẻ còn hơi quái dị, cụ thể quái ở đâu thì không diễn tả được nhưng khí tức trên người đối phương thực sự là cấp E, đó là Lăng Vũ Nhất.
Hiện tại căn cứ Phong Lê chỉ lớn hơn Hàn trấn một chút, lại đã có ba năng lực giả cấp E!
Chỗ ngồi dưới nữa lại chia ra là Tiết Hưng Phúc, Lâm Đức Vinh.
Trịnh Dương nhận ra những người này, những người khác không nhận ra nhưng hắn ta cũng biết một số tư liệu.
Lưu Tuyết, Vương Thần, Hà Lĩnh, Triệu Tường là người mà Tần Phong cứu trợ từ Hàn trấn, tất cả đều là cấp F.
Còn có một số người đều là khuôn mặt xa lạ.
Ví dụ như Lưu Hành, lúc trước là chủ nô bên ngoài Hải Thành, sau khi giao nô lệ cho Tần Phong lại trở thành bộ trưởng bộ tuyên truyền căn cứ Phong Lê, là người chiêu binh mãi mã, bổ sung nhân khẩu cho căn cứ Phong Lê, gần đây công lao thẳng tắp tăng lên.
Còn có… Chu Hạo!