Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 282

Chương 282: Trịnh Dương nhường ra cổ phầ

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 282: Trịnh Dương nhường ra cổ phầ

“Trở về lại xử lý!” Tần Phong dặn dò Bạch Ly, dẫn theo nàng quay về Hùng Ưng hội quán.

Lúc này người trong Hùng Ưng hội quán đều rút lui, tất nhiên là vì một chiêu Hỏa diễm xạ tuyến của Tần Phong cho nổ cả bốn tầng lầu.

Cho dù là một chiêu tùy ý của Dị năng giả cấp E, đối với người bình thường cũng là một trận tai nạn tận trời.

Ngọn lửa của Tần Phong đã thiêu đốt thì không dễ dập tắt, dọa tất cả khách hàng đều chạy trốn.

Hùng Ưng hội quán lại là rắn mất đầu, cứu trợ vô cùng chậm chạp.

Tần Phong không thèm để ý những u ác tính này, dẫn theo Bạch Ly ngồi lên chiến xa Huyền phù rời khỏi cửa chính.

Lúc này, những thủ hạ Lâm Tăng ẩn nấp trong bóng tối bí mật quan sát nhao nhao thở dài một hơi.

Cũng may Tần Phong không huyết tẩy Hùng Ưng hội quán, bọn họ cũng coi như trốn được một kiếp.

Chỉ có điều…

“Không biết Lâm khu trưởng thế nào?”

“Liên lạc một chút!”

“Không liên lạc được!”

“Không phải là…”

“Làm sao bây giờ? Nếu Lâm khu trưởng xảy ra chuyện, có lẽ Thừa Bắc sẽ rơi vào một vòng thanh tẩy mới!”

Trong chốc lát mọi người im lặng, ánh mắt khác nhau như có ý tưởng gì đó nhưng trong lòng bọn họ đều thấy e ngại.

Việc của Tần Phong quá ồn ào, chiến xa Huyền phù vừa trở về trung tâm căn cứ, còn chưa đến Thanh Hồ uyển mà máy truyền tin của hắn đã kêu lên.

Là Trịnh Dương!

“Tần Phong, ta vừa nhận được tin tức ngươi và Lâm Tăng xảy ra tranh chấp? Ngươi còn tốt chứ?” Trịnh Dương trầm giọng nói, trong giọng nói còn mang theo chút lo lắng không yên.

Là lo lắng với thực lực của Tần Phong, chứ không phải thật sự lo lắng cho Tần Phong.

Loại lo lắng này bị giọng nói trầm ổn của hắn ta ép xuống.

Thật ra Trịnh Dương đã sớm chuẩn bị tâm lý, Lâm Tăng không có nhân mạch không có nghĩa Trịnh Dương cũng không có nhân mạch ở Thừa Dương thị.

Tần Phong đại náo Tân gia, đánh bại tất cả trưởng lão cao tầng Tân gia, sau đó gây ra hỗn loạn, bây giờ Tân gia đã sụp đổ.

Bây giờ không ai có thể ngăn cản Tần Phong.

“Lâm khu trưởng liên hợp với tổ chức hắc ám, uy hiếp sự an toàn của căn cứ, trong lúc giằng co với ta đã chạy án, có tật giật mình, đã bị ta đánh chết!” Tần Phong bình tĩnh nói.

Tuy đã sớm chuẩn bị nhưng Trịnh Dương nghe được tin tức này vẫn giật mình hoảng sợ.

Dù sao, từ khi hắn ta biết Tần Phong đến Hùng Ưng hội quán, xảy ra mâu thuẫn với Lâm Tăng cũng chỉ qua nửa tiếng.

Chỉ trong nửa tiếng Lâm Tăng lại đã chết, thậm chí còn không có chút tiếng động nào, vốn tưởng sẽ đánh đến trời đất mù mịt, cả căn cứ đều phải chôn cùng.

Bây giờ lại phát hiện một năng lực giả cấp E lại im hơi lặng tiếng chết đi như vậy.

Tần Phong đáng sợ đến mức nào, cuối cùng Trịnh Dương đã được lĩnh ngộ sơ bộ.

Lúc này, trong đầu Trịnh Dương cũng suy nghĩ rất nhiều.

“Không sai, Lâm Tăng tội ác tày trời, bên ta cũng nhận được rất nhiều tin tức của hắn, loại người này là mối nguy hiểm tiềm ẩn cực lớn với căn cứ, Tần khu trưởng lập công lớn!”

Cách xưng hô của Trịnh Dương vô thức thay đổi.

Trước đó, dưới tình thế cấp bách hắn ta hơi mất khống chế, còn cảm thấy Tần Phong là vận khí tốt, thiếu niên cấp thiên tài.

Hiện tại, Trịnh Dương đã không dám nghĩ như vậy nữa!

“Đây là điều ta nên làm!” Tần Phong nhận công lao này, nói đến mặt không đỏ thở không gấp.

Tần Phong cũng không phải vì bảo vệ căn cứ, những điều này chỉ là ân oán cá nhân mà thôi.

“Trịnh khu trưởng khách sáo!” Tần Phong nói.

Bên Trịnh Dương như có tiếng người đang đi lại, cũng bận rộn nhiều việc.

Dù sao, cái chết của Lâm Tăng không có ảnh hưởng gì với cấp dưới, nhưng đối với toàn bộ cao tầng trong căn cứ cũng là thanh tẩy.

“Tần khu trưởng, bên ta sẽ xử lý chuyện này, ngươi không cần lo lắng nhưng phần thưởng ngươi…” Trịnh Dương hơi do dự, lúc này mới nói nhỏ: “Lâm Tăng rớt đài, liên quan lợi ích sẽ rất rườm rà, ta dùng cổ phần căn cứ Phong Lê trao đổi với ngươi trước thì thế nào? Đương nhiên, có lẽ cổ phần căn cứ Phong Lê không sánh bằng lợi ích Lâm Tăng, ta lại tiếp tế đường đi thương nghiệp cho căn cứ Thừa Bắc của ngươi, thế nào?”

Nếu vậy, nói trong máy bộ đàm hiển nhiên hơi không kiêng dè!

Tần Phong nghe Trịnh Dương nói vậy hơi nhướn mày, khóe miệng lại hơi cong lên.

Trịnh Dương là một người thông minh, vô cùng thông minh, hắn ta đang lấy lòng Tần Phong.

Lúc đầu tư vào căn cứ Phong Lê cũng khoảng mười ức, nói buông là buông.

Với quyền lực của Lâm Tăng, đúng là nắm giữ rất nhiều tiền bạc nhưng chắc chắn không thể lấy được số tiền này ngay.

Cứ thế, nhường cổ phần căn cứ Phong Lê cho Tần Phong thật ra là hành động vô cùng hào phóng.

Vì Trịnh Dương biết căn cứ Phong Lê nằm trong tay Tần Phong, Tần Phong chắc chắn sẽ hy vọng có được quyền lực tuyệt đối.

Hơn nữa, Trịnh Dương còn sợ Tần Phong hiểu lầm mình không muốn để Tần Phong xen vào việc của căn cứ Thừa Bắc, vội vàng đưa ra mấy con đường thương nghiệp, cái này cũng có giá trị không nhỏ.

“Trịnh khu trưởng đã có ý tốt, từ chối thì bất kính!” Tần Phong nói.

Trịnh Dương cười ha ha: “Ta cũng phải cảm ơn Tần khu trưởng.”

“Khách sáo!”

Hai người lấy lòng nhau, bên Trịnh Dương còn có chuyện phải bận rộn cũng không nói quá nhiều đã ngắt máy truyền tin!

Tần Phong mỉm cười, từ hôm nay trở đi căn cứ Phong Lê đã thuộc về hắn!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay