Chương 273: Uy lực của Hỏa long
“Ngao ô!” Nguyệt ảnh cự lang lập tức mở ra cái miệng rộng, một quả cầu năng lượng cường đại tập trung trong miệng đó, sau đó dâng lên vạch ra một tia sáng trắng bắn thẳng đến vị trí của Tần Phong.
“Hỏa diễm xạ tuyến!”
Cả hai liên hợp công kích lại khiến Tần Phong không tránh kịp lại không bối rối, đưa tay cũng đánh ra một chiêu, ngọn lửa bộc phát đụng vào sóng năng lượng kia.
Trong chốc lát, tình hình chiến đấu bên trong cực kỳ nguy hiểm nhưng Tần Phong lại không hoảng loạn, nhẹ nhàng giải quyết.
Triệu Hoành đã bị sóng năng lượng cuồng loạn đẩy bay đến rìa chiến trường, hắn ta cũng không dám tiến vào, nhưng thấy Tần Phong chiến đấu với hai thú tướng lại phóng khoáng tùy ý, trong lúc giơ tay nhấc chân mang theo sự tự tin mạnh mẽ.
Hắn có thể thắng, hoàn toàn không e ngại.
Trong lòng Triệu Hoành đột nhiên dâng lên một loại kích động, lúc này đám mây mù do Tân gia bao phủ trên người hắn ta tan ra từng chút một, không còn lo âu và e ngại nữa.
Bên ngoài sân bãi, sắc mặt hai tên trưởng lão Tân gia hơi tái nhợt, khống chế dị thú cũng không đơn giản như trong tưởng tượng, nhưng bỏ mặc dị thú chiến đấu thì bọn họ lại sợ hai con dị thú này bị Tần Phong diệt sát như Lôi giác ly ngưu trước đó.
Bọn họ chỉ có thể dùng tốc độ cực nhanh để Tần Phong chiến đấu đến không thở nổi, một hơi nghiền ép Tần Phong.
Lúc này, Tần Phong cũng hơi nhíu mày.
“Không có Thanh Vương đao, nếu không cũng dễ làm!”
Thanh Vương đao ở trong trang bị phù văn không gian, sau khi tiến vào Tân gia vì đề phòng có người đột nhiên tập sát, trang bị phù văn bị cấm đeo, trang bị phù văn không gian không bị cấm nhưng xung quanh lại có trang bị ổn định cỡ nhỏ, cấm mọi người mở ra.
Bạch Ly không chịu sự hạn chế này, nhưng đương nhiên Tần Phong sẽ không lộ ra Bạch Ly.
Vậy hiện tại chỉ có thể sử dụng cách mạnh hơn!
Dị thú đến cấp E quả nhiên hơi khó đối phó, nhưng điều này cũng không làm gì được Tần Phong!
Quanh người Tần Phong đột nhiên dâng lên ngọn lửa ngập trời.
Thật ra ngọn lửa này đều là phù văn đang nhảy nhót, ngay cả vòng phòng hộ cũng không ngăn cản được sóng nhiệt đập vào mặt.
Ngọn lửa dần giảm bớt lại càng kéo càng dài, dần tạo thành một đầu trường long to lớn.
Tần Phong bị ngọn lửa quấn quanh như có một con trường long cực lớn xoay quanh trên người hắn, đầu và đuôi duỗi ra, hung ác đối mặt với người đời.
Người thấy cảnh này đều ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn, cái cằm rơi xuống đất.
Ngay cả Trình Châu của Trình gia cũng không cách nào khống chế sự sợ hãi của mình.
“Đây là… Hỏa long chi thuật!”
Phù văn tạo thành cự long xoay quanh cả người, hoặc là lao xuống giết địch, uy lực cường đại không gì sánh kịp.
Dị năng cường đại như vậy vẫn có danh tiếng cực lớn, người nắm giữ dị năng này gần như đứng ở thế bất bại.
Thế nhưng, hiện tại Tần Phong mới bao nhiêu tuổi?
Hắn thức tỉnh bao nhiêu tháng?
Hắn lấy đâu ra tài nguyên?
Lấy đâu ra thời gian?
Lúc trước hắn đã biết rồi sao?
Là con át chủ bài mà hắn giấu giếm?
Trong lòng Trình Châu có vô số nghi ngờ, những người khác phần lớn là hoảng sợ.
Thừa Dương thị rất lớn cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức có rất nhiều người cả đời chưa từng đến dã ngoại, cả đời chưa từng thấy trận chiến khoáng thế chân chính.
Loại dị năng như Hỏa long chi thuật này cũng chưa từng nghe nói đến.
Nhưng uy áp to lớn của dị năng này lại khiến đám người căn bản không chịu nổi.
“A!” Một nữ tử kêu lên, phát hiện làn váy lụa mỏng của mình đang bốc cháy trong nhiệt độ cao.
“Không được, không thể ở lại nơi này!” Một số người khác e ngại nhìn Tần Phong, lập tức đứng lên, những chiếc ghế bày trên đồng cỏ ầm vang đổ ngã.
Theo người đầu tiên rời đi, những người khác cũng nhao nhao rút lui, những phú hào kia là người bình thường càng không chịu được uy áp này, lộn nhào rời đi.
Lúc này, Tần Phong cũng là lần đầu vận dụng Hỏa long chi thuật, trong lúc nhất thời cũng cảm thấy cảm xúc bành trường.
Trước khi sống lại, hắn đã gặp Dị năng giả cường đại vô số lần, có được uy lực hủy thiên diệt địa.
Cấp E chỉ là sơ cấp của Dị năng giả đỉnh phong mà thôi, Dị năng giả mới là con cưng của trời.
Lúc này, cuối cùng hắn ta đã khắc sâu hiểu rõ sự cường đại của dị năng.
Tần Phong vung tay, chỉ thẳng vào Nguyệt ảnh cự lang.
Ngay sau đó, Hỏa long đã gào thét ra, ngọn lửa to lớn phun trào đụng thẳng vào người Nguyệt ảnh cự lang.
“Ngao ô!”
Nguyệt ảnh cự lang kêu thảm một tiếng lập tức bị đụng ngã xuống đất, Hỏa long gào thét mở ra cái miệng rộng hung hăng cắn vào cổ đối phương.
Ngọn lửa to lớn cắn nuốt Nguyệt ảnh cự lang.
“Không, nhanh ra tay, khế ước thú của ta!” Một Dị năng giả Tân gia rống giận.
Một Dị năng giả Tân gia khác cũng không chút do dự, nghĩ đến vây Ngụy cứu Triệu, chỉ huy Man hoang thực nhân ngạc nhào về phía Tần Phong.
Cự long hỏa diễm vốn đang xoay quanh bên cạnh Tần Phong duỗi ra một cái đuôi, hung hăng quét ra ngoài.
“Oanh!”
Man hoang thực nhân ngạc như đạn pháo bay ra ngoài, đụng vào lồng năng lượng lại bắn ngược xuống đất như bóng bàn bị đánh bay.
Cái bụng to lớn lăn lộn hướng lên, bên trên có một dấu vết đen kịt như than cốc, lại là dấu vết vừa bị Hỏa long quất bay.