Chương 271: Đại náo Tân gia
Chắc con Ngân tông khôi tinh này cũng bị thương, nếu không sao lại bị bắt về, thực lực của Tân Gia Dự không kém đã có thể đơn đấu với con thú tướng bị thương này nhưng hắn ta bị Tần Phong đánh tổn thương tay.
Bây giờ, trận chiến lại trở thành cực kỳ nguy hiểm, Tân Gia Dự còn muốn giả vờ phóng khoảng chẳng phải càng buồn cười sao.
Một số trưởng lão cấp E của Tân gia cũng thấy tình huống này hơi nhíu mày, không hiểu vì sao Tân Gia Dự thích mạnh mẽ lao tới, hôm nay lại theo hướng phóng khoáng như thế?
Nhưng cũng may trận chiến đã kết thúc trong nửa giờ, vì quá mạo hiểm lại khiến người ta thấy hoảng sợ.
“Ha ha, tiểu tôn bêu xấu, nhưng chúng ta tự chơi cũng không có ý nghĩa gì, không bằng mọi người cùng nhau chơi một chút!”
Tân Chính mở miệng, tùy tý chỉ một người.
“Triệu Hoành, ngươi thử chút đi!”
Người này chính là gia chủ họ Triệu vừa bị Tân Chính cảnh cáo trước đó.
Giết gà dọa khỉ, ‘Gà’ đến rồi!
Tân Chính vừa nói xong, chiếc lồng thứ hai trong sân cũng bị mở ra.
Chiếc lồng này lớn hơn chiếc vừa nãy, vải đỏ mở ra để lộ một sinh vật bên trong, lại là một con trâu hình thể to lớn.
Thân cao tròn ba mét, chiều dài năm mét gần như một chiếc xe tải.
Trong lồng, con trâu này cũng bị xích trói lại, nhưng lúc này đôi mắt đỏ thẫm hận không thể lập tức lao ra.
Tấm vải đỏ này đã kích thích thần kinh của đối phương.
Thú tướng cấp E3 Lôi giác ly ngưu.
Đây không chỉ là một dị thú mạnh mẽ, càng là một dị thú biết vận dụng phù văn hệ lôi.
Cận chiến với đối phương có thể bị điện giật ngất đi.
Triệu Hoành này chỉ là một Cổ võ giả cấp F lại không thể sử dụng vũ khí ở đây, sao có thể chiến thắng một thú tướng cấp E, đây chắc chắn là đi chịu chết.
Sinh nhật gia chủ Tân gia, hàng năm đều sẽ thấy máu.
Cho tới bây giờ Tân Chính chưa từng cảm thấy đây là điềm xấu, ngược lại rất hưởng thụ tình huống như vậy.
Nhìn những người không quy củ kia bị xé thành mảnh nhỏ, khiến sự sợ hãi chôn sâu vào trong lòng những người này.
Điều này khiến hắn ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
“Tân lão, bỏ… Bỏ qua cho ta đi!” Trên mặt Triệu Hoành đã xuất hiện vẻ tuyệt vọng, không nhịn được mở miệng cầu xin.
“Triệu thúc nói gì vậy, ha ha, chỉ là biểu diễn chút thôi, đi thôi, vãn bối sẽ trợ trận cho ngươi, không để ngươi xảy ra chuyện, trong sinh nhật của gia gia ta sao có thể thấy máu chứ, điềm xấu!” Tân Gia Dự nói xong đã đặt một tay lên vai Triệu Hoành.
Hắn ta là một năng lực giả cấp E, nội lực áp chế cưỡng ép đẩy Triệu Hoành về phía trước.
Người xung quanh cũng không dám thở mạnh, có vài người đã không đành lòng nhắm mắt lại.
Ngay lúc này, một bóng người đi ra từ trong đám đông.
“Nếu không để ta bêu xấu thử chút đi!”
Trong chốc lát, ánh mắt mọi người đều tập trung vào người kia, người này chính là Tần Phong.
Tần Phong đi đến bên cạnh Tân Gia Dự, ánh mắt nhìn bàn tay mà Tân Gia Dự dùng để ép buộc Triệu Hoành, ý vị không rõ.
“Tân thiếu không cần cái tay này nữa sao?”
Tay Tân Gia Dự run lên, vô thức rụt lại.
Tần Phong xùy cười một tiếng.
Cả khuôn mặt Tân Gia Dự đỏ bừng, lại không tiện đáp trả nữa chỉ có thể lùi lại.
Lúc này trên mặt Tân Chính đã hiện ra một tia sát khí.
“Tần khu trưởng đúng là tuổi trẻ nóng tính, nhưng ngươi đã muốn biểu diễn thì mọi người cũng hoan nghênh!”
Tân Chính dẫn đầu vỗ tay, người phía dưới cũng lác đác vỗ tay, bầu không khí rất nặng nề.
Triệu Hoành cảm thấy mình chắc chắn phải chết, không ngờ lúc này lại có người bước lên giải vây cho mình.
Hoặc là cũng đi tìm cái chết!
“Tần khu trưởng, ngươi, ngươi không cần phải làm vậy!”
Triệu gia chủ run giọng nói.
Tần Phong mỉm cười, “Triệu tiên sinh đừng khách sáo, nếu không yên tâm cũng có thể đi vào nhìn!”
Triệu Hoành nghe Tần Phong nói vậy trong lòng cũng thấy bi thương.
Tần Phong chết rồi, sau đó vẫn đến lượt hắn ta, thậm chí ánh mắt hắn ta đảo qua mấy người đắc tội Tân gia, những người này cũng không đủ cho con trâu kia ăn.
“Được, muốn chết thì cùng chết!” Triệu Hoành nói, thật sự đi theo sau lưng Tần Phong vào lồng năng lượng.
Tần Phong còn hơi bất ngờ, những lời kia của hắn chỉ là khách sáo, giả vờ giả vịt chút thôi.
“Ha ha, thú vị!”
Tần Phong đi đến bên cạnh lồng năng lượng, lồng năng lượng tự động mở ra một vòng sáng để Tần Phong và Triệu Hoành đi vào.
Lồng năng lượng đóng lại, chiếc lồng to lớn cũng hạ cột, mở khóa bên trong, con Lôi giác ly ngưu kia điên cuồng xông đến.
Xung quanh lấp lóe lôi đình, ánh sáng tím vờn quanh hình thành ánh sáng chói mắt khiến người ta không thể mở nổi mắt.
“Răng rắc!”
Một tia chớp đã đánh tới trước tiên, khiến trái tim mọi người cũng run lên.
Bên ngoài lồng năng lượng, Tân Gia Thịnh đã đi đến bên cạnh Bạch Ly.
Từ lần trước gặp được ở trung tâm thương mại, hắn ta chưa từng tiếp cận Bạch Ly, lần này lại thấy nữ tử nghiêng nước nghiêng thành này, trong mắt hắn ta đều là vẻ tham lam và chiếm hữu.
“Lần này hắn chết chắc, ta đã nghe nói việc của hắn ở Hàn trấn, đừng tưởng rằng đạt được nhiều vinh quang như vậy thì rất lợi hại, trùng thú xuất hiện ở Hàn trấn chỉ là cấp F mà thôi, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của dị thú cấp E!”
Tân Gia Thịnh diễu võ giương oai nói.