Chương 270: Bị giết gà dọa khỉ
“Chờ chút lại ăn, hiện tại chủ nhân nhà này mời chúng ta đi qua đó!” Tần Phong mỉm cười, thản nhiên nói.
“Ồ, được!” Bạch Ly thè lưỡi liếm sạch sẽ mỡ trên khóe miệng, môi son không điểm mà đỏ vô cùng mê người.
Người xung quanh lập tức bị hấp dẫn ánh mắt, chỉ có người Tân gia ngồi trên bàn ánh mắt tối tăm, trên mặt lộ vẻ không vui.
Tần Phong làm vậy cũng không đặt Tân gia trong mắt, nhưng lúc Tần Phong đã dẫn theo Bạch Ly đi đến dưới bàn.
“Thọ yến Tân lão gia chủ lại mời ta đến đây, thật vinh hạnh được đến, chúc Tân gia chủ phúc như Đông Hải, thọ sánh Nam Sơn!” Tần Phong nói.
Nhưng chỉ có một câu chúc phúc này lại không đưa ra lễ vật gì, những người khác lập tức cảm thấy khí tức khói lửa tràn ngập.
Sắc mặt Tân Chính tối tăm, khóe miệng nở nụ cười lạnh.
Biểu hiện của người này cũng là một loại khiêu khích với hắn ta.
“Hiện tại Tần khu trưởng đang phát triển căn cứ Phong Lê cũng phải dành chút thời gian trong lúc bận rộn đến đây, sự vụ bận rộn, Tân gia chúng ta cũng có thể giúp chút việc, sau này chúng ta nhập 20% cổ phần vào căn cứ Phong Lê đi!”
Người xung quanh lập tức không dám thở mạnh, chỉ nói nhập cổ chứ không nói bao nhiêu tiền, điều này rõ ràng đang cưỡng ép gặm miếng thịt trên người Tần Phong.
Tần Phong cười nhạt, hoàn toàn không định làm chuyện này.
“Ý của Tân lão là coi cái này thành thọ lễ hôm nay của ta sao?” Tần Phong hỏi.
Tân Chính hơi mỉm cười, cảm thấy Tần Phong vẫn rất biết điều, “Ngươi có lòng rồi!”
Tần Phong nói: “Ta có lòng này cũng phải xem Tân lão có khẩu vị này không, 200 ức nhập cổ thì ta có thể suy tính một chút!”
Một căn cứ có đáng giá 200 ức này không?
Đương nhiên, giá trị này còn không đáng giá bằng một cái trang bị ổn định không gian, nhưng căn cứ Phong Lê thuộc về Thừa Dương thị, bản thân còn phải chia một chút cho Bách Thiên Dương, phục tùng Bách Thiên Dương.
Cứ tiếp tục như vậy, chỉ đầu tư xây dựng 200 ức hãy còn nhiều.
Tài liệu xây dựng, nhân công, ở thời tận thế lại rẻ đến mức người ta phải than thở.
Người Tân gia nghe Tần Phong nói vậy sao không biết Tần Phong đang chọc cho Tân gia khó chịu chứ.
Quả nhiên, sắc mặt Tân Chính tối tăm.
“Người trẻ tuổi luôn xúc động như vậy, ngươi còn thời gian suy nghĩ một chút, thọ yếu bắt đầu, hiển nhiên việc ăn uống gì đó đã không còn ý nghĩa, mọi người đến sân sau thưởng thức một vài trận cận chiến đi!”
“Vâng, Tân lão để chúng ta mở rộng kiến thức!”
“Không sai, thời điểm này hàng năm đều khiến người ta rất chờ mong!”
“Năm nay Tân gia lại xuất hiện nhân tài nào sao?”
“Tân Gia Dự đã đột phá cấp E!”
Mọi người ngươi một lời ta một câu, bỏ qua đề tài kia, không tiếp tục để ý đến Tần Phong nữa như sợ Tân Chính làm Tần Phong phun máu năm thước ngay tại chỗ.
Tân Chính đứng dậy, trước khi đi còn ý tứ sâu xa nhìn thoáng qua Tần Phong, ánh mắt đầy khinh miệt.
Mọi người dời bước, theo tấm thảm đỏ đến sân sau Tân gia.
Đại bản doanh Tân gia nằm ở chỗ tấc đất tấc vàng của Thừa Dương thị, gần như thành lập một khu biệt thự, sân sau của căn biệt thự này lại có một khoảng đất trống lớn.
Lúc này trên khoảng đất trống xuất hiện một cái lồng năng lượng cỡ nhỏ, mấy cái lồng sắt cực lớn bị vải đỏ che lại như một món quà lớn.
“Ha ha, mấy ngày trước vừa bắt được mấy thứ, ta để mọi người nhìn xem thì thế nào?” Tân Chính nói, phía dưới tất nhiên vang lên từng tiếng lấy lòng.
Sau đó, vải đỏ trên một chiếc lồng hơi nhỏ bị mở ra.
Nói là nhỏ cũng cao đủ ba mét, bên trong là một con đại tinh tinh lông trắng cực lớn.
“Ngân tông khôi tinh!” Xung quanh đều hít vào một hơi.
Sinh vật này khoảng cấp E1, hơn nữa màu bạc đại diện cho cấp bậc thú tướng, tuyệt đối là sinh vật nguy hiểm.
Một số người có thực lực thấp ở đây đều thấy sống lưng run rẩy, hai chân như nhũn ra.
Còn có một số người bình thường chỉ cảm thấy uy áp của con thú tướng này đập vào mặt, cả người cứng đờ, ngay cả di chuyển cũng không làm được, hai mắt đăm đăm.
“Ha ha, A Dự, thử chút đi!” Tân Chính nói.
“Vâng, gia gia!” Tân Gia Dự đi đến bên cạnh lồng năng lượng, lồng phòng ngự phát ra năng lượng sóng ánh sáng này tự động tách ra một cái lỗ, Tân Gia Dự đi lên trước.
Ở một bên khác, Ngân tông khôi tinh cũng được thả ra, dù có lồng năng lượng ngăn cách nhưng đối phương đã bắt đầu chạy đi, khắp nơi đều rung lên.
“Rống!”
Cánh tay Ngân tông khôi tinh to lớn đã bằng eo người, nắm đấm to bằng chậu rửa mặt rơi xuống bị Tân Gia Dự né tránh, đập xuống mặt đất lập tức tạo ra một cái hố to.
Mọi người thấy thế đều hãi hùng khiếp vía, đây chính là thú tướng cấp E.
Sự tồn tại này còn có khả năng tiêu diệt một căn cứ cỡ nhỏ, nếu Hàn trấn gặp phải sự tồn tại này chắc chắn sẽ diệt vong.
Lúc này ánh mắt sâu xa của Tân Chính dừng trên người Tần Phong.
Ở trong mắt Tân Chính, Tần Phong chỉ thu được chút vinh quang ở Hàn trấn đã đắc ý, không coi ai ra gi, hôm nay chắc chắn phải dạy dỗ đối phương một trận.
Lúc này Tần Phong lại nhìn Tân Gia Dự đứng trên khoảng đất trống giả vờ ung dung, chỉ dùng một tay vật lộn với Ngân tông khôi tinh, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng, trong mắt không khỏi thoáng qua tia mỉa mai.