Chương 269: Tân Chính tàn bạo (2)
“Các vị, thọ yến Tân gia chủ sắp bắt đầu!”
Mọi người tụ tập lại, vẻ mặt tươi cười, có vài người cũng lấy ra quà tặng.
“Tần Phong, đi thôi, dù sao cũng là thọ yến, ta đại diện Trình gia đến đây cũng chuẩn bị một phần lễ vật!” Trình Châu nói.
Bốn gia tộc lớn chiếm cứ Thừa Dương thị, tuy có khúc mắc lợi ích, thậm chí ngầm có thù hận có xấu xa lại không thể hiện rõ ra bên ngoài, ngược lại phải lấy lòng lẫn nhau để giữ sự bình tĩnh mặt ngoài.
Không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
Chẳng mấy chốc, người của bốn gia tộc lớn lần lượt đi lên trước.
“Tân lão gia tử, tiểu bối thay mặt gia chủ nhà ta đến đây vấn an, những cái này chỉ là lễ mọn đại diện cho tâm ý của Phác gia ta, chúc Tân lão gia tử phúc thọ an khang!”
“Được, Phác gia đến cũng là có lòng!”
“Tân lão gia tử, lần này phụ thân ta đi ra ngoài chỉ có thể do ta thay mặt, xin lão gia tử đừng trách móc!”
“E rằng năm nay Hà lão đệ lại tiến thêm một bước, ha ha!”
“Tân lão gia tử…”
“Tân lão…”
Những người này như đã diễn luyện tốt nhao nhao tiến lên, trên thực tế những người này đều là lão nhân của Thừa Dương thị, hàng năm đều qua lại với gia tộc Tân gia đã sớm quen thuộc.
Bốn gia tộc lớn dẫn đầu, sau đó lại là gia tộc khác, những gia tộc này đều có quan hệ thân thiết với Tân gia, hoặc nói thẳng ra là gia tộc phụ thuộc Tân gia.
Một năng lực giả cấp F đi về phía trước, mang theo lễ vật cung kính tặng lễ cho Tân Chính.
Nhưng đúng lúc Tân Chính đang uống trà, đối phương nâng lễ vật lên không biết có nên đặt xuống hay không.
“Ôi, nhà lớn cũng không dễ dẫn dắt, nghe nói gần đây Triệu gia các ngươi xuất hiện một nhân tài sắp đến cấp E, đang ra ngoài đi săn?”
“Vâng, lão gia tử phí tâm, còn nhớ rõ đứa con bất hiếu kia của ta!”
“A, hài tử xuất sắc cũng nên suy nghĩ nhiều hơn, nếu quá nghịch ngợm cũng nên đánh một trận mới ngoan ngoãn, bên ngoài quá nguy hiểm vẫn nên cẩn thận một chút!”
“Đúng, đúng!”
Trên trán người Triệu gia lập tức rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Gần đây Triệu gia bọn họ phát triển không tệ, thậm chí còn xuất hiện một năng lực giả cấp E, cũng có suy nghĩ muốn rời khỏi Tân gia.
Dù sao lợi ích hàng năm bị Tân gia ăn hơn phân nửa, bây giờ thực lực mạnh hơn tất nhiên không muốn mặc người ta chém giết.
Chỉ có điều, phản kháng cũng phải trả giá.
Nghĩ đến đã ba ngày không liên lạc được với nhi tử của mình, trong lòng Triệu gia chủ càng lạnh buốt.
Lúc này Tân gia chủ mới vung tay lên, để thuộc hạ nhận lấy lễ vật của Triệu gia.
Tiếp tục như thế, lại có mấy người bị Tân gia chủ dạy dỗ một trận, một vài người tỏ ra may mắn, một vài người thì tỏ ra tức giận thù hận, càng nhiều hơn là e ngại.
Cứ thế, chỉ là việc tặng lễ cũng kéo dài nửa giờ, một số gia tộc có thực lực khá mạnh được đưa vào bàn, những người khác đều đứng bên cạnh không dám có chút oán giận nào.
Chỉ có Tần Phong và Bạch Ly đứng phía sau đám người, đứng gần vị trí bàn ăn còn đang vui chơi giải trí.
Tần Phong nhìn Tân gia diễn xuất ở phía trước, trong lòng cười lạnh.
‘Quả nhiên là một trận Hồng môn yến! Còn phải xem Tân gia đùa nghịch uy phong!’
Hàng năm Tân gia đều làm như thế, nhiều năm qua lại chưa bị tiêu diệt cũng thật kỳ quái.
Hoặc phải nói, thủ đoạn của bọn họ quá máu me, muốn phản kháng đều bị trấn áp.
Người có tiềm lực sẽ bị bóp chết giống như nhi tử của Triệu gia.
Tần Phong chỉ cảm thấy ánh mắt của đối phương quá thiển cận.
‘Dã ngoại mênh mông, tài nguyên vô số, lại còn tranh đoạt thức ăn ở chỗ lớn bằng bàn tay này lộ ra hết sự tàn khốc, đều là một đám người tầm nhìn hạn hẹp!’
Nhưng đây lại là thái độ bình thường của cuộc sống, quá nhiều người không thể rời bỏ căn cứ, không dám xông xáo ra bên ngoài.
Tần Phong đang suy nghĩ, một giọng nói truyền đến.
“Nghe nói, gần đây bên ngoài Thừa Dương thị xuất hiện một căn cứ mới, hôm nay khu trưởng của nơi này cũng đến đây?”
Nói vậy nhưng trong giọng nói cũng không có sự tôn trọng với cao tầng của một căn cứ, ngược lại còn mang theo sự khinh miệt.
Ở trong mắt người Tân gia, thủ lĩnh của một căn cứ thế này quá nhỏ yếu, bọn họ tùy ý phái ra một người cũng có thể diệt sát.
Lúc này, ánh mắt Tân Chính cũng dừng trên người Tân Gia Thịnh, việc này là do đối phương gây ra.
Thế là Tân Gia Thịnh cũng bị ép đứng ra.
“Gia gia, hắn đã đến!”
“Ồ? Vậy cần phải xem một chút!” Tân Chính nặng nề nói, ánh mắt đảo qua đám người, tất cả những người chạm phải ánh mắt hắn ta đều không tự chủ được cúi đầu.
Thực lực, địa vị khiến những người này không dám đối mặt với Tân Chính!
Nhưng nhìn một vòng cũng không thấy có người đi ra, Tân Chính không khỏi nhíu mày, đây là không vui rồi!
Trong lòng Tân Gia Thịnh nhảy lên thấy hơi sợ hãi, cũng vội vàng nhìn xuống, hắn ta đứng trên đài cao nhìn xuống nhanh chóng thấy Tần Phong đứng phía sau đám người.
“Tần Phong!” Tân Gia Thịnh không thể tin nổi, lúc này Tần Phong lại chỉ biết ăn, làm càn như vậy, tuyệt đối không để Tân gia vào trong mắt.
Vì ánh mắt của hắn ta nhìn sang nên mọi người cũng nhận ra sự tồn tại của Tần Phong, nhao nhao quay đầu lại, đám người chặn trước mặt Tần Phong lập tức tự động nhường ra một con đường, cũng để ánh mắt của Tân Chính dừng trên thân hai người này.