Chương 267: Đi gặ
Tham gia yến hội của người khác còn mang vũ khí đến cửa cũng không phải lễ phép của khách nhân.
Tần Phong đi vòng qua bên cạnh ghế phụ, mở cửa xe.
Một đôi chân ngọc mảnh khảnh xuất hiện trước tiên, bước trên một đôi giày cao gót tinh xảo, cổ chân trắng nõn không bằng một nắm tay như có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào, bắp chân tinh xảo hoàn mỹ lộ ra ngoài, tinh tế tỉ mỉ như là sứ trắng.
Lại nhìn lên nữa là một bộ váy lụa mỏng tiên khí quấn quanh, vẻ ngoài nghiêng nước nghiêng thành cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Đám người vây quanh đều mở to hai mắt nhìn, không muốn bỏ qua mỗi một giây.
Dường như đây là một giấc mơ, ngay sau đó tiên nữ trước mắt sẽ biến mất không thấy gì nữa, người này chính là Bạch Ly.
Phản ứng đầu tiên của Tân Gia Thịnh sau khi thấy rõ dáng vẻ của hai người là kêu lên: “Tần Phong!”
Bạch Ly nhẹ nhàng nâng tay lên thu chiến xa Huyền phù vào trong không gian, sau đó kéo cánh tay Tần Phong, theo Tần Phong đi về phía trước.
Nam tuấn nữ tịnh, trong chốc lát tất cả ánh mắt đều tập trung vào hai người.
“Thì ra hắn là Tần Phong!”
“Là khu trưởng căn cứ mới?”
“Nghe chưa? Tân gia phái một quản sự đi mời Tần Phong bị đánh gãy chân ném ra ngoài!”
“Liên thắng 21 trận lôi đài, không ngờ còn trẻ như vậy.”
“Nghe nói Phúc Thành ban phát huy chương năng lực giả cấp E cho hắn, không biết có phải thật sự có năng lực cấp E hay không.”
Một đám người nhao nhao bàn tán, trong mắt cũng mang theo thái độ nghi ngờ và xem kịch vui.
Những người này cũng không biết thực lực của Tần Phong, cộng thêm hôm nay Tần Phong đổi sang lễ phục không đeo huy chương năng lực giả cấp E, khiến rất nhiều người thấy nghi ngờ.
Lúc này, Tần Phong chạy đến bên cạnh Tân Gia Thịnh.
“Không ngờ ngươi đến thật!” Trong ánh mắt Tân Gia Thịnh xuất hiện vẻ oán hận.
Tuy lần trước hắn ta căn bản không lên lôi đài nhưng đã mất hết mặt mũi, tất cả món nợ này là Tân Gia Thịnh gây ra, còn hao tổn một trưởng lão.
Gia chủ Tân gia cũng chính là gia gia của Tân Gia Thịnh nổi trận lôi đình với hắn ta, hiện tại còn không sắp xếp người bảo vệ hắn ta, Tân Gia Thịnh cũng không dám quá phách lối nữa.
Bây giờ thấy kẻ cầm đầu, sao Tân Gia Thịnh có thể giữ vững sự tỉnh táo.
“Tân gia các ngươi dám mời, ta không có gì không dám tới!” Tần Phong thản nhiên nói.
Lúc này, trong mắt Tân Gia Dự đứng bên cạnh cũng hiện ra tia sáng lạnh.
“Không ngờ đây chính là Tần khu trưởng, nghe đại danh đã lâu như sấm bên tai!”
Tân Gia Dự đưa tay ra như rất nhiệt tình bắt tay với Tần Phong.
Nhưng vẻ lạnh lùng trong ánh mắt của hắn ta lại khiến người ta cảm thấy như có gai sau lưng.
Dường như Tần Phong căn bản không cảm giác được, cũng đưa tay ra bắt tay với đối phương.
“Hạnh ngộ!”
Trong nháy mắt tay của hai nam nhân chạm vào nhau, một luồng nội lực bộc phát ra từ trong lòng bàn tay, sóng khí cường đại chạm vào nhau như có thể hủy diệt bất kỳ thân thể gì.
Tiếng động thủy triều như đại dương truyền ra từ trong tay của hai người.
Hai Cổ võ giả cấp E đều đang lấy nội lực của bọn họ so đấu.
Chỉ một lát sau, sắc mặt Tân Gia Dự đã trở nên tái nhợt, thậm chí trong mắt xuất hiện sóng to gió lớn, một hôi hột lớn khoảng hạt đậu chảy xuống từ trên trán.
“Ha ha, Tần khu trưởng, bên trong… Mời!”
Một chữ cuối cùng gần như là nghiến răng nói ra.
Tần Phong cười nhạt một tiếng, nhìn Tân Gia Dự muốn rút tay về, cố gắng tỏ vẻ thoải mái.
“Từ chối thì bất kính!”
Tần Phong dùng sức nắm một cái rồi thu tay lại, đi thẳng về phía trước.
Sắc mặt Tân Gia Dự đột nhiên thay đổi, lại cắn răng không để kêu ra tiếng.
Sau khi Tần Phong rời đi, tay của hắn ta nhanh chóng to ra, sung huyết đỏ bừng như bị đập sưng lên.
Vừa nãy sức lực của Tần Phong khiến xương cốt trên hai tay của hắn ta đều đã vỡ nát.
Tân Gia Thịnh không biết sự khó xử của Tân Gia Dự, thấy Tần Phong nghênh ngang đi về phía trước như vậy còn cảm thấy tức giận.
“Ca, cứ thả hắn đi vào như vậy sao?”
Lại không làm khó một chút nào, dễ dàng để hắn qua cửa như vậy.
“Im miệng!” Tân Gia Dự vô cùng tức giận, thầm nghĩ đệ đệ này của mình bị mù mắt sao?
Lúc này, Tân Gia Thịnh mới dời ánh mắt thù hận khỏi Tần Phong, cuối cùng phát hiện Tân Gia Dự không ổn, không khỏi thay đổi sắc mặt.
Nhưng lúc này Tần Phong lại đột nhiên dừng bước, trong tay xuất hiện một tấm thiếp mời dát vàng.
“Đúng rồi, trước đó còn chưa kịp giao thiếp mời cho các ngươi!”
Nói như vậy lại quán chú nội lực vào trong thiếp mời, bay vụt đến từ nơi cách hơn mười mét.
Tân Gia Thịnh nhìn tấm thiếp mời màu vàng kia như tia sáng, như một thanh vũ khí sắc bén bay đến, tốc độ nhanh đến mức không kịp né tránh, lập tức đưa một tay lên bắt lấy tấm thiếp mời này.
Nhưng nội lực trong tấm thiếp mời ngậm mà không phát, lúc này vừa chạm vào tay Tân Gia Thịnh lại như con rắn độc duỗi ra răng nanh, chui vào trong tay Tân Gia Thịnh.
Tân Gia Thịnh không hề đề phòng, lập tức cảm giác được một luồng nội lực xâm nhập vào trong tay hắn ta.
Cổ võ giả đều có nội lực hộ thể, dù Tân Gia Thịnh không cố ý quán chú nội lực phòng hộ hai tay, nội lực cũng có thể tự động bảo vệ toàn thân nhưng sự bảo vệ này cũng có cực hạn nhất định, đối đầu với nội lực do Tần Phong quán chú căn bản là gà đất chó sành.