Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 264

Chương 264: Bò cút đi

schedule ~9 phút phút đọc visibility 1 person Tần Tiểu Từ

Chương 264: Bò cút đi

Nhưng đối với Cổ võ giả lại không như thế, hai chân người kia điểm một cái đã như thạch sùng bám trên vách tường, nhanh chóng chạy trốn.

Tần Phong đến bên cửa sổ, những miếng thủy tinh vỡ kia còn chưa rơi xuống đất, Tần Phong vung tay tuôn ra nội lực, rót vào những mảnh thủy tinh này.

“Đi!”

Vô số mảnh vỡ lao xuống dưới lầu, dù cách rất xa vẫn nghe được một tiếng hét thảm, còn có tiếng rơi xuống đất bịch bịch.

Lâm Đức Vinh hoảng sợ.

Tần Phong nhẹ nhàng đánh hai chiêu đã khiến một Cổ võ giả cấp F9 không có chút sức phản kháng nào.

Hắn ta nhìn xuống dưới qua cửa sổ, tất nhiên lúc này quản sự Tân gia chưa chết nhưng lại ngã gãy hai chân, không dám dừng lại thêm, dùng lực lượng từ cằm và bụng để kéo thân thể trọng thương bò đi.

Tuy rất thê thảm nhưng Lâm Đức Vinh luôn lấy đức phục người, từ ái hiền lành cũng cảm thấy trong lòng hả giận.

“Tần Phong, ngươi thật sự khiến lão viện trưởng lau mắt mà nhìn, hài tử tốt!” Lâm Đức Vinh than thở, lại mỉm cười nói.

Hài tử lấy lại mặt mũi cho mình luôn cảm thấy rất vui vẻ!

“Viện trưởng, ta lại gây thêm rắc rối cho ngươi!” Tần Phong nói.

“Không, là viện trưởng liên lụy ngươi, ngươi trưởng thành quá nhanh lại trọng tình nghĩa, là ta cản trở ngươi!”

“Viện trưởng, sau này đừng nói những lời như vậy nữa, dù ngươi có liên lụy ta cả đời thì ta cũng vui lòng!” Tần Phong nói như đinh đóng cột.

“Ha ha ha ha!” Lâm Đức Vinh thoải mái cười ha hả.

Hai người tùy ý trò chuyện về tình hình gần đây, mới hơn một tháng hiển nhiên tình cảnh của Lâm Đức Vinh đã xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Vì Tần Phong quật khởi, thậm chí trở thành khu trưởng của căn cứ mới, đám thượng tầng căn cứ Thừa Bắc cũng gió giục mây vần, thậm chí cảm thấy Lâm Đức Vinh sẽ gà chó lên trời, một số phú hào còn đến nịnh bợ Lâm Đức Vinh, xem có thể tìm được một số lợi ích hay không.

Tất nhiên Lâm Đức Vinh không tiện từ chối, bởi vì những phú hào kia làm rất cẩn thận, chỉ quyên tiền lại không nói mục đích.

Cho nên Lâm Đức Vinh cũng không sử dụng số tiền kia, chỉ sợ những người này đưa ra yêu cầu quá đáng mà mình không cách nào thỏa mãn, những người kia lại trở mặt không quen biết.

Lần này Tần Phong đến, Lâm Đức Vinh cũng nhắc đến chuyện này, nếu không sợ Tần Phong hiểu lầm hắn ta dựa vào danh tiếng của Tần Phong để yêu cầu quyên tiền!

“Quyên tiền rồi đâu có lý nào trả lại, nhận hết đi, nên dùng thì dùng!” Tần Phong nói: “Viện trưởng, ta muốn đưa ngươi về căn cứ Phong Lê, hiện tại nơi đó do ta khống chế cũng tiện để những cô nhi này được nhận sự đối xử tốt hơn, sau này bọn họ là trụ cột vững chắc của căn cứ Phong Lê ta!”

Tay trắng khởi nghiệp chỉ cần nhân tài, trong vòng mười năm sau này tất nhiên Tần Phong muốn chế tạo căn cứ Phong Lê thành sự tồn tại được vạn người chú ý.

Hắn có thực lực này, cũng có ý muốn này.

Chỉ có điều tất cả đều cần thực lực của Tần Phong càng mạnh hơn, nhưng đây không phải là vấn đề!

“Được! Bộ xương già này của ta còn có thể di chuyển được!” Lâm Đức Vinh cười ha hả.

Đều là động đến xương cốt, nhưng lần này cũng không phải lúc bị uy hiếp trước đó!

Bàn bạc với Lâm Đức Vinh một chút, Tần Phong lại rời khỏi cô nhi viện.

Thiệp mời của Tân gia bị hắn đặt trong trang bị phù văn không gian, chỉ có điều vẫn ghi nhớ chuyện này ở trong lòng.

Không ngờ Tân gia đã tổn thất lớn như vậy còn dám tìm đến cửa.

Đã vậy, cũng đừng trách hắn bụng dạ ác độc, giết gà dọa khỉ.

Tần Phong luôn không phải sự tồn tại có thể tùy ý bắt nạt.

Còn ba ngày nữa mới đến yến hội sinh nhật của tộc trưởng Tân gia, trong ba ngày này tất nhiên Tần Phong sẽ không ngồi chờ chết.

“Thân thể, ý thức lực đều đạt đến cấp E, thời gian ngắn không cách nào điều chỉnh nhưng nội lực còn chưa lột xác đến cấp E, trước tiên tăng nội lực lên là được!”

Nhưng nếu không sử dụng Hấp Tinh quyết, cách tốt nhất tất nhiên là lợi dụng dị năng thôn phệ hấp thu đan dược.

Sinh tức hoàn là đan dược cấp F, Tần Phong lại không định sử dụng thứ này vì tốc độ quá chậm.

“Hiện tại nên mua Hồi chân đan!”

Tần Phong kết nối với chiến võng, tìm sàn bán đấu giá Vạn Tông, mỗi ngày cung ứng Hồi chân đan có hạn lượng, giá trị ba trăm vạn một viên cực kỳ đắt đỏ.

Tất nhiên số Hồi chân đan hôm nay đã sớm bán sạch, nhưng Tần Phong biết sàn bán đấu giá Vạn Tông vẫn có hàng tích trữ, thậm chí mỗi tháng đều cố định cung ứng cho mấy gia tộc lớn.

Nghĩ đến đây, Tần Phong liên hệ với Giám đốc sàn bán đấu giá Vạn Tông ở Thừa Dương thị, An Chính Vĩ.

“Tần khu trưởng!” An Chính Vĩ ở đầu bên kia video nở nụ cười rất khéo léo với Tần Phong, “Tần khu trưởng có chuyện gì không? Ta rất muốn cống hiến sức lực cho ngươi!”

Hắn ta nói như vậy, lúc ánh mắt nhìn thoáng qua huy chương cấp E trên người Tần Phong cũng thoáng qua vẻ ngạc nhiên nhưng An Chính Vĩ che giấu rất tốt.

Là một thương nhân, tin tức của An Chính Vĩ rất nhanh nhạy, hắn ta biết ba ngày sau là đại thọ 60 của gia chủ Tân gia, đồng thời còn mời Tần Phong đến muốn giết gà dọa khỉ.

Nhưng Tần Phong trở về từ Hàn trấn, dù không nói đến tài liệu thú vương thì số lượng lớn tài liệu thú tướng cũng rất khả quan, An Chính Vĩ còn đang muốn liên lạc với Tần Phong để đối phương bán cho mình.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay