Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 262

Chương 262: Trở về Phong Lê (2)

schedule ~9 phút phút đọc visibility 1 person Tần Tiểu Từ

Chương 262: Trở về Phong Lê (2)

Lúc này, thấy Tiết Hưng Phúc không có mặt, Lưu Tuyết cũng nói nhỏ: “Khương Trì, lần này ngươi mang về rất nhiều đồ vật cũng là sự đầu tư không nhỏ với căn cứ Phong Lê, có lẽ cần phải thay đổi cổ phần, ngươi cảm thấy…”

Trước kia Lưu Tuyết sẽ không nói những lời này, nhưng hiện tại Tần Phong đã trở thành năng lực giả cấp E, tất nhiên có sự khác biệt rất lớn.

Một núi không thể chứa hai hổ, căn cứ Phong Lê có hai người nói chuyện hiển nhiên không tốt lắm.

“Ừm, nhưng ta vẫn đang chờ đợi, hiện tại còn chưa đủ!” Tần Phong nói, “Không thể để mình chịu thiệt thòi, cũng không cần qua sông đoạn cầu, nếu thật sự đến ngày đó, ta sẽ đền bù tổn thất cho Trịnh khu trưởng!”

Lưu Tuyết gật đầu hiểu rõ,

Chờ đến khi thực lực của Tần Phong càng ngày càng mạnh, việc đền bù tổn thất cho Trịnh Dương cũng rất dễ dàng.

Hiện tại vẫn chưa phải lúc bàn bạc về những điều này.

Sau đó, Tiết Hưng Phúc, Hà Lĩnh, Triệu Tường cũng đến đây, báo cáo việc an toàn vùng dã ngoại quanh căn cứ với Tần Phong, vào mùa thu hoạt động của dị thú cũng giảm bớt, không có vấn đề quá lớn.

Lời nói của Tiết Hưng Phúc lại khiến vẻ mặt Tần Phong hơi chấn động.

Tiết Hưng Phúc giao một tấm thiếp mời dát vàng cho Tần Phong.

“Buổi đấu giá cấp siêu phàm của tập đoàn Vạn Tông được tổ chức ở Hải Thành, lão đại xem định phái ai đi?” Tiết Hưng Phúc nói.

Trong này có vô số trân bảo, đồ tốt.

Buổi đấu giá của tập đoàn Vạn Tông chia thành ba cấp bậc, cấp thiên vũ, cấp địa thương, cấp siêu phàm.

Tên gọi rất vang dội cũng vì quan tâm mặt mũi, trên thức tế cũng là thiên địa phàm, một buổi đấu giá cấp thấp nhất.

Đồ vật bán đấu giá cao cấp nhất cũng là cấp E, có thể sẽ xuất hiện đồ vật ngụy cấp D, vậy cũng là bảo bối áp trục.

Đương nhiên, còn có hội giao dịch ngầm cỡ lớn để xử lý một số thương phẩm tồn đọng, phần lớn đều là thương phẩm cấp G.

Cấp G lại là trụ cột vững vàng trong căn cứ cấp thấp của bọn họ, trong này lại có không gian lợi ích vô cùng lớn.

“Ta và ngươi đi!” Tần Phong nói thẳng.

Khuôn mặt béo của Tiết Hưng Phúc đầy kích động!

“Vậy khu trưởng, ngươi dự định bỏ ra bao nhiêu tiền?”

Hiện tại trong cả căn cứ có mấy vạn Hắc thiết giáp, những thứ này cũng có thể dùng để trao đổi, làm tiền tệ cứng.

Tần Phong suy nghĩ, nói: “Ta cho ngươi 10 ức tiền hàng hóa, ngươi tạo dựng nhà kho cho căn cứ Phong Lê đi!”

Đôi mắt Tiết Hưng Phúc lập tức tỏa sáng!

Lưu Tuyết lại ngạc nhiên, nói: “Khu trưởng, hiện tại tài chính không có nhiều tiền như vậy!”

Đúng vậy, tính cả Hắc thiết giáp cũng chỉ có giá hai ba ức.

“Ừm, ta biết, nhưng còn nửa tháng nữa, đến lúc đó sẽ giải quyết!” Tần Phong nói.

Lưu Tuyết chỉ có thể gật đầu lui ra.

Chuyện khẩn cấp đều xử lý xong, hiện tại quyền lợi của Tần Phong lớn hơn rất nhiều, tùy tiện để bọn họ làm một thân phận cho Lăng Vũ Nhất, để hắn ta tạm thời đảm nhiệm trưởng lão vinh dự căn cứ Phong Lê.

Nói trắng ra là, cái gì cũng không cần làm, được căn cứ Phong Lê nuôi mà thôi.

Tần Phong dẫn theo Bạch Ly quay về căn cứ Thừa Bắc.

Căn cứ Phong Lê còn chưa xây dựng xong, hiện tại căn cứ Thừa Bắc mới là thành phố phồn hoa.

Vì cho Lăng Vũ Nhất một thân phận khiến Tần Phong nhớ đến việc của Bạch Ly, nghĩ đã rất lâu rồi không đến cô nhi viện thăm hỏi, Tần Phong dự định nghỉ ngơi một chút, ngày hôm sau sẽ đến thăm viện trưởng Lâm Đức Vinh, đồng thời mời đối phương đến căn cứ Phong Lê.

Hy vọng Trịnh khu trưởng đừng trách hắn đào góc tường, dù sao nhân tài rất hiếm có!

Sau khi giết chóc lại trở về căn cứ, tất cả đều rất bình tĩnh không có máu tanh và tranh đấu, đêm nay là một đêm không mộng, ngủ rất yên tâm.

Ngày hôm sau, Tần Phong bước vào cô nhi viện.

Hiện tại, Tần Phong đã khác với trước kia rất nhiều.

Năng lực giả cấp E!

Thân phận này đại diện cho địa vị.

Một nhân viên tình nguyện đi ngang qua thấy Tần Phong cũng trợn to mắt.

“Hôm nay làm sao vậy, lại có nhiều nhân vật lớn đến cô nhi viện như thế!”

Người kia lẩm bẩm nhìn Tần Phong và Bạch Ly đi vào phòng làm việc của viện trưởng.

Lúc này, trong phòng làm việc của viện trưởng mơ hồ truyền ra giọng nói.

“Lâm viện trưởng, ngươi cần gì rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phát, cứ muốn ta phải ra tay sao? Cẩn thận ta bóp một cái, một bộ xương già này của ngươi không chịu nổi lại gãy mất!”

Giọng Lâm Đức Vinh cũng mơ hồ mang theo sự tức giận.

“A, dù hôm nay bộ xương già của ta gãy nát ở đây thì có làm sao?”

Tần Phong thay đổi sắc mặt.

Hắn quán chú nội lực vào dưới chân, gần như là giậm chân mấy cái đã đến cửa phòng làm việc của Lâm Đức Vinh.

“Ầm!”

Tần Phong không chút do dự đã văng cửa lớn.

Trước bàn làm việc trong phòng làm việc viện trưởng của Lâm Đức Vinh có một tên nam nhân vô cùng phách lối vắt chân ngồi trên ghế.

Hắn ta nghe được tiếng động mạnh còn hơi ngạc nhiên, nhưng hắn ta cảm thấy là một tên lão sư cô nhi viện nào đó nghe thấy mình uy hiếp Lâm Đức Vinh, nên chạy đến kêu gào.

Cũng chỉ giãy giụa như sâu kiến mà thôi!

“Cút ra ngoài! Nơi này không có chỗ cho các ngươi nói chuyện!” Người kia bộc phát ra uy áp cường đại, lại là một năng lực giả cấp F đỉnh phong.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay