Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 237

Chương 237: Hợp tác (2)

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 237: Hợp tác (2)

E rằng Trì Long không những không chiếm được lợi, còn cần Tần Phong chia thưởng.

“Được, cứ làm theo lời Tần tiên sinh đi!” Trì Long nói.

“Ta sẽ tự tìm nhân viên hợp tác, không làm phiền Trì quan chỉ huy nữa! Nhưng thiết bị quân dụng khác còn hy vọng Trì quan chỉ huy ủng hộ một chút.” Tần Phong nói.

“Không thành vấn đề, Tần tiên sinh vất vả rồi!”

Nói chuyện xong, sau cùng lại là Tần Phong đảo khách thành chủ, quyết định kế hoạch sau đó.

Sau cơm tối, Tần Phong cũng rời khỏi bộ tổng chỉ huy, đi ra bên ngoài buôn bán tài liệu Đao phong đường lang.

Vụn vặt lẻ tẻ tính lại với nhau, chỉ là tài liệu phổ thông đã hơn hai ngàn vạn.

Không chỉ như thế, Trì Long còn kể một chút những Đao phong đường lang săn giết, tính vào trong chiến công săn giết của Tần Phong, chiến công của Tần Phong nhảy lên đứng đầu bảng, còn nhiều những người đến Hàn trấn trước một tuần.

Sau đó, Tần Phong cũng quay về đội ngũ của Chu Hạo.

“Tần Phong, Trì quan chỉ huy gọi ngươi đi làm gì?” Chu Hạo dò hỏi.

Tuy Trì Long chỉ là một nhân vật nhỏ trong mắt Tần Phong, nhưng một thiếu niên lớn lên ở căn cứ Thừa Bắc, khu trưởng Trịnh Dương cao nhất cũng mới cấp E, chứ đừng nói đến Đặng Niên hưởng vinh dự nhiều năm cũng chỉ có đẳng cấp này.

“Cùng ta nói về việc đường đi, ngày mai các ngươi đừng tự tham gia, đi theo ta!”

Phù sa không chảy ruộng người ngoài, đương nhiên Tần Phong sẽ không bạc đãi người một nhà, có lẽ mấy người Chu Hạo không cách nào đối phó dị thú cấp cao nhưng chạy trốn cũng có thể kiên trì một chút.

“Được!” Tất nhiên Chu Hạo không có vấn đề, Chương Thiên Sách và Triệu Ngọc cũng muốn hợp tác với Tần Phong, hiện tại Lục Manh đã gia nhập tiểu đội tất nhiên cũng đi cùng bọn họ.

Cứ thế, tính cả Vương Thần và Bạch Ly đã có sáu người, số lượng đầy đủ.

Lại qua một đêm tồi tệ, sáng ngày hôm sau Trì Long cung cấp mấy cái ván trượt xe Huyền Phù cỡ nhỏ, một chiếc xe tải, một chiếc xe buýt phòng ngự cho bọn họ, coi như ủng hộ trên mặt kỹ thuật.

Tần Phong đứng trước cửa tổng bộ chỉ huy ban bố nhiệm vụ.

Chỉ chốc lát đã có một đống lớn người bình thường xuất hiện trước mặt Tần Phong.

Những người bình thường này có vẻ hơi chật vật nhưng số người nhiều nhất, từng người như sói như hổ nhìn Tần Phong.

Theo suy nghĩ của bọn họ, Tần Phong thật sự là đại diện người ngốc nhiều tiền!

“Tần tiên sinh, tuyển ta đi!”

“Tần tiên sinh, tuyển ta, ta đã sắp chết đói, ta thật sự không sống nổi nữa!”

“Tần tiên sinh, Tần tiên sinh!”

Tần Phong hừ lạnh một tiếng, quán chú nội lực vào trong giọng nói như là kinh lôi, nổ tung ở bên tai mọi người.

“Ta cần 20 người bình thường, ta chọn ai thì người đó đi ra, những người khác đừng tranh, chẳng lẽ các ngươi tưởng ta mở nhà từ thiện sao?”

Lần này, tất cả mọi người đều e ngại nhìn Tần Phong.

Ánh mắt Tần Phong nhìn lướt qua.

“Ngươi, ngươi, còn có ngươi!”

Tần Phong chọn người, tuy cũng có vẻ hơi nhếch nhác nhưng ít nhất thân thể cường tráng, không phân biệt nam nữ, dù chỉ là nhiệm vụ thu thập tài liệu nhưng bọn họ cũng phải vác lên chuyển xuống, thể lực rất quan trọng.

Ánh mắt Tần Phong lại đảo qua một vòng, đột nhiên thấy nữ tử yếu ớt mà hắn cứu ngày hôm qua.

Đã qua thời gian một ngày, dường như nữ nhân này đã khôi phục lại, chỉ là ánh mắt hơi ngây ngốc, giữa hai mắt đầy tử khí.

“Ngươi, ngươi tên là gì!” Tần Phong hỏi.

Nữ nhân kia hơi ngạc nhiên, vội vàng nói: “Ta tên là Thương Nhàn!”

Tần Phong gật đầu, trực tiếp lấy ra một khẩu súng năng lượng ném cho đối phương.

“Ngươi làm người phụ trách bọn họ, phụ trách dọn dẹp hàng hóa!”

Thương Nhàn ngạc nhiên, sau đó gật đầu, “Được!”

Nàng thuần thục nắm súng ống trong tay, dáng vẻ cũng dần thay đổi.

Tần Phong hài lòng gật đầu.

Trông Thương Nhàn rất gầy yếu, trong mắt người khác là Tần Phong đang quan tâm nàng, còn nói không phải mở chỗ từ thiện.

Nhưng Tần Phong lựa chọn đối phương cũng có lý do của mình.

Thương Nhàn là do Tần Phong cứu ra, tất nhiên nợ Tần Phong một nhân tình cũng đầy biết ơn với Tần Phong.

Người thế này sẽ có độ trung thành cao hơn chút, chắc chắn sẽ làm việc cẩn thận cho Tần Phong.

Huống chi, có lẽ Thương Nhàn không phải năng lực giả nhưng thể phách của nàng tuyệt đối không yếu, cũng có thể nhận ra từ việc nàng khôi phục nhanh như vậy.

Trước đó Tần Phong đã đi tìm hiểu, cửa hàng mà Tần Phong cứu Thương Nhàn ra cũng là Thương Nhàn tự kinh doanh, trượng phu của Thương Nhàn là năng lực giả của Hàn trấn, e rằng đã chết ở bên ngoài.

Dù hiện tại Thương Nhàn thảm đến mức nào, nàng chắc chắn có năng lực, ít nhất tài quản lý không kém.

Người bình thường lên xe tải, người biết lái xe thì làm tài xế.

Còn có một nhóm người là năng lực giả căn cứ Phong Lê do Vương Thần dẫn đầu, số lượng cũng không nhiều chỉ có mười người, nhưng làm đội cứu người hậu bị cũng rất dễ dàng.

Những năng lực giả này cũng lên xe buýt phía sau, Tần Phong cưỡi U Linh mã dẫn theo Bạch Ly và một xe người oanh liệt tiến về khu vực phía bắc Hàn trấn.

Ngày hôm qua Tần Phong đã giết chóc và bôi bột đuổi thú, nơi này đã an toàn hơn nhiều, chiến đấu từ nơi này cũng có thể bảo đảm an toàn.

Hàn trấn bị chiếm đóng, trải qua một buổi tối lại có một vài trùng thú bị đẩy đến ngoài rìa.

Tần Phong đứng trên một con đường rộng rãi chờ đợi trận chiến sắp đến.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay