Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 235

Chương 235: Người sống sót

schedule ~9 phút phút đọc visibility 1 person Tần Tiểu Từ

Chương 235: Người sống sót

Tần Phong không phải người máu lạnh, có năng lực tất nhiên có thể cứu thì cứu.

Tần Phong thúc giục U Linh mã đi về phía tín hiệu của người sống sót.

“Ong ong ong!”

Một đám trùng thú cấp thấp đi theo Tần Phong.

Không chỉ như thế, mấy con Thị Huyết giáp trùng xuất hiện từ ngã rẽ, vừa thấy Tần Phong lập tức nhào đến.

Tiền giáp hậu kích!

“Địa ngục hỏa thảm!”

Khống chế phạm vi một chút, Địa ngục hỏa thảm bao phủ những trùng thú cấp thấp đó, ngọn lửa cường đại chỉ tốn vài giây đã giết chết dị thú cấp G.

Sau đó Tần Phong rút ra Thanh Vương đao, chỉ nhẹ nhàng vung lên đã chém đầu Thị Huyết giáp trùng tiếng xấu lan xa.

Đối với những người khác, Hàn trấn vô cùng nguy hiểm, đã là địa bàn của Trùng tộc, đối với Tần Phong lại như vào chỗ không người.

Chẳng mấy chốc, Tần Phong đã đi tới trước cửa hàng phát ra tín hiệu.

Nhưng có một con Thiết bối oa ngưu đang nằm sấp ngay phía trước cửa hàng.

Chỉ là một con Thiết bối oa ngưu cấp F bình thường mà thôi, nhưng thực lực cũng đủ mạnh mẽ!

Trong lòng Tần Phong có một suy nghĩ không tốt.

Hắn ngồi trên U Linh mã, Thiết bối oa ngưu cũng như tỉnh táo lại từ giấc ngủ say, duỗi ra cái đầu thân mềm cắn xé về phía Tần Phong.

Tần Phong không chút do dự vung đao chém!

“Hỏa diễm đao mang!”

Thiết bối oa ngưu này còn chưa kịp công kích, đã bị đao mang dài đến hai mét này chém rụng đầu.

Một chân đạp xác của con Thiết bối oa ngưu này ra, Tần Phong tiến vào trong cửa hàng.

【 Người sống sót cách ngươi 35 mét! 】

Cửa hàng này không quá lớn, Tần Phong nhanh chóng tìm được đường đi ở phía dưới nhưng cửa lại bị khóa trái từ bên trong.

“Phanh phanh phanh!”

Tần Phong gõ cửa một chút nhưng trong cửa không có bất kỳ tiếng động gì.

Cũng may phòng ngự của cánh cửa này không quá cao, tuy có thể phòng ngự được dị thú tiến công, nhưng tuyệt đối không ngăn cản nổi Thanh Vương đao của Tần Phong.

Quán chú nội lực vào trong Thanh Vương đao, Tần Phong lập tức cắt ra cửa lớn.

Trong căn phòng tản ra mùi máu tanh, ánh đèn yếu ớt có thể nhìn thấy tình cảnh bên trong, một nữ nhân gầy như que củi khẽ mở mắt, trong ngực còn có một đứa trẻ sơ sinh nhỏ yếu, nhiều lắm chỉ mới hai tháng.

Lúc này, nữ nhân gầy yếu nhìn thấy Tần Phong, đôi mắt lập tức tỏa sáng, khoảnh khắc này ánh mắt đối phương sáng chói như trời sao.

Trong đầu Tần Phong đột nhiên nghĩ đến một từ.

“Hy vọng!”

Hắn lại thấy được từ ngữ này từ trong ánh mắt nữ nhân.

“Cứu… Nàng…” Nữ nhân kia như muốn đưa hài tử trong ngực cho Tần Phong.

Tần Phong im lặng, hắn đi đến trước vận dụng nội lực vào lòng bàn tay, đập vào sau lưng nữ nhân, một luồng nội lực hùng hậu che lại tâm mạch của nữ nhân này, tưới nhuần phế phủ của nàng.

“Đi thôi! Dẫn nó đi an táng!”

Tần Phong nói.

Là nhân loại mới được tiêm thuốc thức tỉnh, dù nam hay nữ thân thể đều cường hãn hơn, nhưng trẻ sơ sinh lại vô cùng yếu ớt!

Thời gian gần nửa tháng, người lớn có thể kiên trì, hài tử lại không thể.

Dù sau đó nữ nhân này không có cách nào đi ra ngoài tìm kiếm đồ ăn, dùng máu tươi của mình cho hài tử ăn thì vẫn là như thế.

Hài tử này đã chết!

Nữ nhân kia im lặng một chút như muốn khóc, lại không khóc ra được một giọt nước mắt nào.

Tần Phong không để đối phương tiếp tục buồn bã nữ, dẫn theo nữ nhân này rời khỏi tầng hầm, trong tận thế có thể xảy ra bất kỳ chuyện gì, thật ra nhân loại rất ngoan cường.

Tuy nữ nhân này suy yếu nhưng vẫn có năng lực hành động, Tần Phong cho đối phương một ít bánh mì và nước, nhìn đối phương ăn như sói đói cũng nhanh chóng khôi phục năng lực hành động.

Tần Phong cho nàng một túi bột đuổi thú, để nàng đi theo phía sau mình rải bột đuổi thú, thậm chí còn bôi lên người mình một chút.

Sau đó, Tần Phong bắt đầu càn quét đường đi, xem xét tín hiệu cầu cứu, thời gian một ngày lại cứu được hơn tám mươi người.

Vì Tần Phong nghĩ cách cứu viện, tất nhiên tốc độ săn giết của hắn giảm mạnh nhưng cũng quét sạch 20 con đường, số nhiệm vụ hoàn thành lại cao hơn ngày hôm qua, cộng thêm bột đuổi thú khiến 20 con đường này cũng coi như an toàn.

Cuối thu trời tối sớm, Tần Phong kết thúc chiến đấu dẫn hai xe người rời khỏi Hàn trấn, quay trở về căn cứ tạm thời!

Đám thương nhân đã sớm mong mỏi thấy Tần Phong quay về lập tức bước tới, muốn mua thương phẩm từ trong tay Tần Phong.

Nhưng không đợi bọn họ mở miệng, đã có một đám người đi về phía Tần Phong trước.

Khí tức năng lực giả cấp E khiến người xung quanh vô thức run lên, nhao nhao giải tán.

Bây giờ căn cứ Hàn trấn chỉ có một người cấp E là Trì Long.

“Tần tiên sinh, chào ngươi! Ta là Trì Long, hiện tại là tổng tư lệnh lên kế hoạch chiếm lại Hàn trấn!”

Trì Long nhiệt tình đưa tay ra.

Tần Phong ngạc nhiên nhưng vẫn lễ phép bắt tay đối phương.

“Hạnh ngộ!”

“Ha ha, là may mắn của ta mới đúng, Tần tiên sinh là một Dị năng giả cường đại, sáng hôm nay ta thấy được tình huống ngươi thu phục khu trồng trọt phía bắc Hàn trấn, cho nên cố ý đến tìm ngươi, hy vọng chúng ta có thể chung sức hợp tác cùng thu phục Hàn trấn!”

Trong đầu Tần Phong lập tức nghĩ đến máy không người lái đã gặp được sáng nay.

Hóa ra người quan sát mình vào khi đó là Trì Long.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay