Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 232

Chương 232: Hỏa thiêu nơi trồng trọt

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 232: Hỏa thiêu nơi trồng trọt

Đây không chỉ là nam nhân sai.

Hàn trấn thất thủ, người được cứu ra trước tiên chắc chắn là người trong xóm nghèo, vì bọn họ ở gần bên ngoài nên dễ chạy trốn nhất, bây giờ bọn họ một ngày ba bữa cũng ăn không đủ no, vì sinh tồn mà bán thể xác là việc quá bình thường.

Cũng may Tần Phong có kiến thức khá rộng rãi, ý thức lực cường đại, sau khi nội lực phong tỏa, trong cơ thể cũng dần bình tĩnh lại, nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Nhưng một đêm này sẽ là sự kích thích quá lớn với những người khác!

Chờ đến sáng ngày hôm sau, Tần Phong gặp học sinh căn cứ Thừa Bắc, phần lớn đều mắt thâm sì, trong mắt còn mang theo tơ máu.

“Đều ngủ không ngon?” Tần Phong nhìn mấy người.

Tuy mắt Chu Hạo thâm quầng nhưng dáng vẻ lại rất hưng phấn.

“Không có, ta ngủ rất ngon!”

Khóe miệng Chương Thiên Sách khẽ giật giật, rốt cuộc hôm qua là ai kéo mình đi nghe góc tường?

Chu Hạo còn đang nháy mắt ra hiệu, muốn chia sẻ thu hoạch ngày hôm qua với Tần Phong, cười tủm tỉm nói một vài việc chỉ nam sinh mới có thể chia sẻ.

Nhưng nhìn Tần Phong lại nhìn Bạch Ly, Chu Hạo cảm thấy hơi buồn bã!

“Ngươi là người thắng trong cuộc sống, sao có thể trải nghiệm nỗi đau của cẩu độc thân, cảm giác ngươi ngủ rất ngon!”

Mặc dù không sai, nhưng đêm qua Tần Phong cũng không làm cái gì.

“Định lực không tốt thì đừng nói người khác, hôm qua ta dùng nội lực ngăn chặn thính giác, ngược lại là ngươi hình như nghe cả một đêm, nhìn quầng thâm mắt này đi!” Tần Phong trêu chọc Chu Hạo.

Ánh mắt Lục Manh và Triệu Ngọc đều tập trung vào trên người Chu Hạo, sau đó cho đối phương một ánh mắt khinh bỉ.

“Khụ khụ, không, Tần Phong, ngươi nói oan cho ta!” Chu Hạo khẽ nói: “Cho ta chút mặt mũi đi, ta còn muốn tán gái nghênh đón cuộc sống hạnh phúc!”

Tần Phong dừng cười, “Được, nhanh ăn gì đi, chuẩn bị chiến đấu!”

Mọi người cũng không rảnh thảo luận chuyện ngày hôm qua, lần lượt ăn chút bánh mì hoặc là lương khô.

Nhưng nhìn tất cả mọi người đều không có khẩu vị gì.

【 Tích tích tích! 】

Bộ đàm của mọi người lần lượt kêu lên, Tần Phong cúi đầu xem xét, lại là nhiệm vụ đoàn đội hợp tác tự nguyện gia nhập.

Mỗi sáng sớm sẽ tuyên bố nhiệm vụ, cố định xử lý một vài con đường, rải bột đuổi thú đề phòng trùng thú lại sinh sôi.

Loại hợp tác thống nhất này cũng sẽ khiến việc chiếm lại Hàn trấn có thứ tự hơn.

Chỉ có điều khuyết điểm rất rõ ràng, chẳng may trên đường phố được phân phối có trùng thú cường đại, vậy người đến đó rất có thể sẽ chịu chết.

Đương nhiên, mỗi một con đường sẽ sắp xếp mấy đội ngũ.

Tần Phong đưa tay chọn từ chối, thực lực của hắn không cần cùng tiến hành nhiệm vụ với những người khác.

Ngược lại đám người Chu Hạo bắt đầu bàn bạc, cuối cùng quyết định tham gia nhiệm vụ này.

Sau đó, hôm nay phân bố trùng thú trong Hàn trấn cũng đổi mới, tin tức lúc sáng sớm là chuẩn xác nhất.

【 Hôm nay đường số 55 – 58 khu đông, khu nam Hàn trấn đã có đoàn đội đến giải quyết mục tiên, mời thành viên chưa gia nhập đoàn đội đến dọn dẹp khu vực khác! 】

“Ta ăn xong rồi, đi trước đây!”

Tần Phong ăn hết lương khô, phủi mảnh vụn trên tay rồi đứng lên.

“Ừm, chú ý an toàn!” Chu Hạo xua tay, chờ đoàn đội ra lệnh.

“Các ngươi cũng thế, nếu có ảnh hưởng lập tức chia sẻ tọa độ cho ta, biết chưa?”

“Không có vấn đề!” Chu Hạo gật đầu.

Lúc này Tần Phong mới thả ra U Linh mã, kéo Bạch Ly ngồi ở phía trước.

U Linh mã nhảy mấy cái đã đến bên ngoài căn cứ tạm thời, lúc này mấy xe ngựa đang vận chuyển từng túi đồ mùi hương gay mũi.

“Thật khó ngửi!” Bạch Ly lập tức che mũi.

“Vậy ngươi chờ chút!” Tần Phong xuống ngựa, đi đến trước xe.

“Ta lấy 20 túi bột đuổi thú!” Tần Phong vừa chỉ về phía Bạch Ly, ý nói chúng ta đi cùng nhau!

Người trông coi nhìn thoáng qua Tần Phong lại nhìn huy chương cấp F ở trước ngực hắn, nhưng vẫn nhíu mày.

“Có phải hơi nhiều không?” Người kia nói.

“Hôm qua chúng ta đã dọn dẹp mười con đường!” Tần Phong mở nhiệm vụ ngày hôm qua ra.

Người kia ngạc nhiên nhìn Tần Phong, vội vàng nói: “Được, nếu sử dụng hết lại đến lấy!”

Lúc này Tần Phong mới chứa 20 túi bột đuổi thú vào trong trang bị phù văn không gian.

Những bột đuổi thú này đều là đặc chế, có tác dụng rất lớn với trùng thú, nhưng nếu trùng thú tức giận hoặc là dưới tình huống có chỉ huy cũng có thể đặt dưới chân, dù sao bột đuổi thú không có bất kỳ nguy hại gì, chỉ là Trùng tộc không thích mà thôi.

Đừng nói Trùng tộc, ngay cả nhân loại cũng không thích, Bạch Ly có khứu giác mạnh lại càng không thích.

Cũng may cho vào trong không gian không có mùi gì, Tần Phong dẫn theo Bạch Ly đi vào từ cửa bắc.

Phương hướng hoàn toàn khác với trước đó, hơn nữa cửa bắc cũng là nơi gặp tai họa khá nghiêm trọng, vì bên này kết nối với khu trồng trọt của Hàn trấn.

Những lương thực trong đất trồng trọt này không đủ nhét đầy bụng một phần mười người trong Hàn trấn, hàng năm đều cần nhập hàng từ Phúc Thành, đây cũng là nguyên nhân khiến đến bây giờ Hàn trấn cũng không phát triển nổi.

Một thành trấn không cách nào tự cấp tự túc, lại không có tiền tài thương nghiệp chảy vào, chỉ có thể càng ngày càng nghèo.

Tần Phong và Bạch Ly xuất hiện lập tức thu hút sự chú ý của sát thủ trốn trong đất trồng trọt.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay