Chương 227: Lại đến Hàn trấn (2)
Đây dường như là một loại sùng bái lại hưng phấn.
Vương Thần đã nhớ lại tình cảnh một mình Tần Phong khiêu chiến Cương tí phồn thực mẫu chu vương lúc trước.
Chỉ có điều, không có ai thấy cuộc chiến kia thế nào, thật sự rất đáng tiếc!
“Thiết giáp nghĩ hậu không dễ đối phó như vậy!” Tần Phong nghiêm nghị nói: “Bầy kiến quá to lớn!”
Lúc trước Tần Phong rời đi, số lượng bầy kiến cũng chỉ có một vạn.
Bây giờ trôi qua thời gian dài như vậy, dưới tình huống không có thiên địch, số lượng bầy kiến đã tăng trưởng gấp năm lần.
Không chỉ như thế, mỗi ngày còn đang lấy số lượng mấy ngàn tiến hành sinh sôi, hơn nữa sẽ chỉ càng ngày càng nhiều, chỉ cần Thiết giáp mã nghĩ mới sinh gặm ăn một số bùn đất, mảnh gỗ vụn cũng có thể trưởng thành rất nhanh, siêu thị mà bọn họ nghỉ lại trước đó cũng đã biến thành một mảnh đất cát, đều là phân và nước tiểu do Thiết giáp mã nghĩ bài tiết ra xếp lên nhau, là một đồi núi kiến.
Vương Thần nghe Tần Phong nói vậy, cũng thu hồi vẻ mặt nhiệt huyết trước đó.
“Cũng đúng, việc vây công sào huyệt Kiến chúa vẫn phải bàn lại sau, dù sao Kiến chúa vẫn chưa xuất hiện!”
“Ừm, lần chiến đấu này ta sẽ không hành động với các ngươi, tốt nhất ngươi hãy bảo vệ đám người Chu Hạo một chút, bồi dưỡng người mới cho căn cứ Phong Lê!”
“Lão đại, ta đã rõ!”
“Ừm, tiếp theo gia nhập chiến đấu đi, ta cũng đi xem một chút!”
Bản đồ trên máy truyền tin có rõ ràng hơn cũng không bằng tự đi xem, hơn nữa còn phải dẫn Bạch Ly đi hoàn thành nhiệm vụ huy chương năng lực giả cấp G.
Tần Phong trực tiếp triệu hoán U Linh chiến mã.
Đưa tay ôm Bạch Ly ngồi lên U Linh chiến mã, Tần Phong thôi động ý thức lực, U Linh chiến mã như một đạo tàn ảnh chạy vội về phía Hàn trấn.
Rất nhiều người nhao nhao ghé mắt, đặc biệt là những người ngồi xe miễn phí đến Hàn trấn.
Thời đại tận thế, vết nứt xâm lấn cũng xuất hiện rất nhiều vật ly kỳ cổ quái, tuy U Linh mã thần kỳ nhưng ở thời đại này cưỡi rồng cũng có, chỉ là năng lực giả cấp quá thấp căn bản không gặp được mà thôi.
Hàn trấn nhanh chóng tiến vào tầm mắt của Tần Phong, vì không có quân đội đóng giữ nên trên tường thành cũng xuất hiện Trùng tộc lẻ tẻ, khiến tòa tiểu trấn này rách nát không chịu nổi.
Ngoài thành đã xuất hiện một số Phiên thổ long, hoặc là trùng thú hạ cấp khác.
Những trùng thú này có thực lực rất thấp, lại không có tộc quần to lớn, bị đuổi ra khỏi Hàn trấn đất đai phì nhiêu thực vật phong phú trong mắt trùng thú.
Cho dù là Phiên thổ long, thật ra cũng không dễ đối phó.
Mấy năng lực giả cấp G cũng nhau vây công một đầu Phiên thổ lông, đánh rất náo nhiệt.
Không ít quân đội cũng đang dọn dẹp.
“A!”
Một người trong số đó kêu thảm một tiếng, đã bị Phiên thổ long cắn trúng thân thể, thân thể Phiên thổ long đã muốn lùi về trong đất, nếu xảy ra chuyện như vậy người kia cũng có thể tuyên bố tử vong.
“Không!”
“Ta liều mạng với ngươi!”
Đồng đội của năng lực giả cấp G này nhao nhao gầm thét, dốc hết sức muốn ngăn cản vận mệnh bị nuốt của đồng đội.
Tần Phong cưỡi U Linh chiến mã chạy như bay qua.
“Hỏa diễm xạ tuyến!”
Nhẹ nhàng đưa tay ra, một đạo ánh sáng phù văn hệ hỏa màu đỏ thẫm rơi vào trên người Phiên thổ long to lớn, ầm một tiếng nổ tung.
Phiên thổ long bị nổ thành hai nửa, năng lực giả cấp G tính cả phần xác bị cắt đứt của Phiên thổ long bay ra ngoài, rơi trên mặt đất, dù vẫn phát ra một tiếng hét thảm nhưng hắn ta đã không nguy hiểm tính mạng.
Trở về từ cõi chết!
Tần Phong lại như không có chuyện gì cưỡi U Linh mã đi qua, tiến vào trong cửa lớn Hàn trấn.
Đội ngũ còn chưa tỉnh táo nhìn theo bóng lưng Tần Phong, trong biết ơn còn mang theo một tia ngưỡng mộ.
“Quá tốt, không sao nữa.”
“Vừa rồi có một đại nhân Dị năng giả cấp F cứu ngươi.”
“Dị năng giả thật sự là con cưng của thượng đế!”
“Sau này gặp được phải cảm ơn người ta thật tốt!”
Tần Phong chỉ thuận tay làm cũng không để ý những người khác cảm ơn, xông vào Hàn trấn cũng nhanh chóng xuống ngựa.
“Ngươi nhớ kỹ điều ta dạy chưa? Đừng để lộ bản thân.”
“Biết rồi!”
Bạch Ly gật đầu, trong tay có thêm một thanh vũ khí màu trắng tuyết, đây là một thanh Đào từ đao.
Đương nhiên trong này còn ẩn chứa rất nhiều tài liệu dị thú, vô cùng cứng rắn, hình thái không khác Thanh Vương đao trước đó, đều thuộc về loại đao dài nhỏ.
Nguyên nhân Bạch Ly lựa chọn thanh vũ khí này chỉ vì đẹp mắt mà thôi!
Tần Phong mở ra bộ đàm quét vị trí của mình một chút, sau đó tạm thời sắp xếp mình và Bạch Ly là một tiểu tổ.
“Dọn dẹp con đường số hiệu 39 ngoại thành, 30m dọc theo đường đi, tiếp nhận nhiệm vụ!”
Tần Phong chọn nhiệm vụ này, tuy không có bao nhiêu tiền nhưng đây đều là nhiệm vụ tiện thể hoàn thành.
Bạch Ly khẽ điều chỉnh mở ra camera bộ đàm, quay lại tình cảnh đường phố.
Trong hẻm nhỏ u ám, năm, sáu con ruồi to bằng chậu rửa mắt phát ra tiếng ong ong, bay sát mặt đất cháy đen.
Nơi đó có một xác chết hư thối cao độ, ánh mắt Tần Phong híp lại, chủng loại trùng thú khá nhiều.
Lúc này, không cần Tần Phong nhắc nhở, Bạch Ly đã nhảy lên trước, tốc độ gần như khiến không ai có thể nắm bắt, chém giết năm con ruồi to lớn.
Hai người tùy ý đi tới, số lượng trùng thú săn giết càng ngày càng nhiều.