Chương 224: Căn cứ Phong Lê
Dù rất nhiều người đều nói Lâm Khải bị Trần Minh giết chết, nhưng Trần Minh đã chết.
“Nếu không phải trước đó tiểu tử Tần Phong kia ngăn cản người tổ chức Z kia bắt Dị năng giả hệ mộc kia, sao lại dẫn đến việc sau đó, đều do hắn, đều là lỗi của hắn!”
Trong lòng Lâm Tăng căm hận suy nghĩ nhưng lại không có cách nào.
Lúc hắn ta nghe nói Tần Phong ở lại Thừa Dương thị còn tìm quan hệ, nhờ người ta âm thầm giết chết Tần Phong, ai có thể ngờ lại thấy tình cảnh Tần Phong liên thắng 21 trận, một đao miểu sát Cổ võ giả cấp E.
Lúc này, Lâm Tăng thật sự tuyệt vọng!
“Không, vẫn chưa, còn có Tân gia!”
Lâm Tăng nghĩ đến đây lại mở bộ đàm, nhanh chóng nhập thông tin, trên mặt có vẻ dữ tợn căm hận.
…
Ở một bên khác, Tần Phong đã giao nội giáp phù văn cho Chu Hạo.
“Đây không phải là dùng tài liệu Cương tí phồn thực mẫu chu vương chế tác thành sao?” Chu Hạo trợn tròn mắt.
Tần Phong gật đầu, nói: “Cho ngươi phòng thân, gần đây ta dự định đến Hàn trấn một chuyến, ngươi có muốn đi cùng ta không?”
“Đi, đương nhiên đi! Hiện tại đi học cũng phiền chết!” Chu Hạo nói.
Vì Chu Hạo đi theo Tần Phong, thực tế mạnh hơn lý luận nhiều, thậm chí cảm thấy chương trình học hiện tại không có tác dụng gì nữa.
“Vậy đi xin nghỉ đi, ngày mai tập hợp, đi theo xe qua đó!”
Tự lái xe cũng được nhưng sẽ rất mệt mỏi.
“Ha ha, xin nghỉ cái gì, hiện tại chiếm lại Hàn trấn là chuyện lớn, trường học cũng bắt đầu tổ chức, tất cả năng lực giả cấp G đều muốn đi, lần này vẫn là Đặng hiệu trưởng dẫn đội, ngươi yên tâm đi!”
Tần Phong đã quên mất chuyện này rồi!
“Ừm, cũng đúng! Lúc nào xuất phát?” Tần Phong hỏi.
“Ngày mai!”
Tần Phong tỏ vẻ đã biết, lại nói chuyện với Chu Hạo một lúc, chỉ điểm tiến độ nội công của Chu Hạo rồi rời đi!
Việc chiếm lại Hàn trấn được coi là việc lớn, chẳng những Chu Hạo sẽ đến đó, e rằng đám người Lưu Tuyết, Vương Thần cũng muốn đi?
Nghĩ đến đây, Tần Phong quay đầu xe, rời thành đến căn cứ Phong Lê!
Chỉ là mấy ngày không đến căn cứ Phong Lê đã xây dựng xong rất nhiều công trình, cũng có thể thấy rõ ràng hình thức ban đầu của căn cứ, vì tiền tài đầy đủ nên quy mô lớn hơn Hàn trấn rất nhiều, nhưng chỉ lớn bằng một nửa căn cứ Thừa Bắc, càng không cách nào so sánh với Thừa Dương thị.
Bên cạnh quảng trường trung tâm, tòa nhà to lớn khiến người ta ngửa đầu nhìn, cũng đã trở thành đỉnh cao quyền lợi của căn cứ Phong Lê.
Trên bàn dài, Tần Phong ngồi ở chủ vị, Bạch Ly ngồi bên cạnh, sau đó ngồi theo thứ tự Tiết Hưng Phúc, Lưu Tuyết, Vương Thần, Triệu Tường, Hà Lĩnh.
Bây giờ bọn họ cũng đã đảm nhiệm chức vụ khác biệt!
Phó khu trưởng: Tiết Hưng Phúc.
Bộ trưởng tài nguyên: Lưu Tuyết
Đội tuần tra nội bộ, đoàn trưởng Cụ Phong quân đoàn, Vương Thần.
Đội cảnh giới phần ngoài, đoàn trưởng Hàn Phong quân đoàn: Triệu Tường. Phó đoàn trưởng: Hà Lĩnh.
Đương nhiên, bọn họ không có quân đoàn thăm dò, nơi này đều là chỗ của Man Hoang quân, Tần Phong cũng không muốn cướp địa bàn của người khác, huống chi bọn họ cũng không có căn cơ này.
“Được, chuyện cụ thể chỉ có từng đó, Vương Thần đi cùng với ta, Hà Lĩnh tạm thời tiếp quản bên trong, tan họp!” Tần Phong nghiêm nghị nói.
Mấy người Tiết Hưng Phúc cũng vội vàng đứng lên, vây quanh Tần Phong rời đi.
Trước đó Tiết Hưng Phúc đã từng thấy sự lợi hại của Tần Phong, chỉ không ngờ đối phương lại tinh thông việc quản lý như vậy, thật sự không biết thiếu niên 16 tuổi này làm thế nào học được những thứ này, chẳng lẽ đây chính là sự khác biệt giữa thiên tài và người bình thường?
Ngay lúc này, cuối cùng Lưu Tuyết không nhịn được mở miệng nói: “Khu trưởng, ta cũng muốn đi!”
Tin tức mà Tần Phong nói trước đó là muốn dẫn theo một nhóm người đến chiếm lại Hàn trấn, tuy Tần Phong sẽ không cùng một đội ngũ với bọn họ, nhưng một việc lớn có lợi ích có đồ vật này cũng không thể bỏ qua.
Tổ chức một số năng lực giả cấp G coi như rèn luyện, đây cũng là chuyện tốt!
Nhưng Lưu Tuyết cũng không được phái ra ngoài.
“Lưu Tuyết, đầu óc của ngươi tỉnh táo một chút, ngươi đi là không định trở về nữa sao?” Vương Thần cười đùa tí tởn nói.
Lưu Tuyết lập tức giận dữ lườm đối phương.
Hà Lĩnh ho khan một tiếng, vẫn uyển chuyển khuyên nhủ: “Lưu Tuyết, hiện tại phụ mẫu của ngươi đều ở đây, ngươi trở về Hàn trấn lại bị trấn trưởng Hàn trấn giữ lại, hai mặt đều không thể mất lòng lại thành khó xử, ngươi đừng đi nữa, huống chi hiện tại ngươi cũng không thể rời khỏi căn cứ!”
Lưu Tuyết bất đắc dĩ, đúng là trong căn cứ có rất nhiều việc, đặc biệt hiện tại nàng quản lý tài nguyên, đúng là không đi được.
Đây cũng là Tần Phong chỉ dùng người mà mình biết, tuy năng lực chiến đấu của Lưu Tuyết không tệ, tu luyện cũng nhanh nhưng tính cách quá mềm yếu, để nàng đảm nhiệm bộ trưởng tài nguyên, nói trắng ra là quản lý nhà kho.
Đương nhiên đây là một công việc béo bở, tài liệu to lớn, tiền tài đều nằm trong tay Lưu Tuyết, là đại thần tài chính của căn cứ Phong Lê, cho nên Lưu Tuyết cũng không cảm thấy Tần Phong đang bạc đãi nàng, ngược lại cảm thấy Tần Phong rất tin tưởng mình.
Tên Vương Thần này mặt mũi vui cười nhưng trong lòng khá lãnh khốc, có điểm mấu chốt của mình, làm người còn hơi ích kỷ cũng rất thông minh, dùng tốt người này sẽ có tác dụng lớn.