Chương 219: Phong hỏa tái xuất, ai cùng tranh phong
Tần Phong như cười mà không phải cười nhìn thoáng qua Tân Gia Thịnh.
Cả khuôn mặt Tân Gia Thịnh đỏ bừng, lúc này cũng nổi giận.
“Tần Phong, ngươi còn không biết xấu hổ, không phải ngươi muốn đánh sàn cận chiến sao? Hiện tại tiếp tục đánh đi, Lục thúc của ta ra sân đánh với ngươi, ta muốn xem ngươi có bản lĩnh này không!”
“Thật xin lỗi, ta cũng mệt mỏi, muốn đánh thì ngày mai đến sớm đi!”
Tần Phong nói xong liền muốn xuống đài!
Nhưng ngay sau đó lồng ánh sáng trên lôi đài biến mất, Tân Quảng đã một bước đạp lên lôi đài!
Rất hiển nhiên, tất cả đều là tên Giám đốc kia giở trò quỷ!
“Ngươi cho rằng hiện tại còn đến lượt ngươi lựa chọn?” Tân Quảng cười lạnh nói.
Tần Phong mặt không biết cảm, nhưng người quen hắn đều biết lần này Tần Phong nổi giận thật.
Tần Phong kết nối thiết bị thông tin, trực tiếp lựa chọn tiếp tục khiêu chiến.
“Đến đi, vừa hay lại khiêu chiến, ta thắng vậy số tiền cũng lên đếm một trăm triệu đi!”
Trên thực tế, sau hai mươi lần thắng tiền thưởng của Tần Phong đã biến thành 11110 vạn!
Trận thứ hai mươi mốt khởi điểm là một trăm triệu, sau năm trận là mười ức.
Chỉ có điều không có mấy người thành công, đặc biệt là phải vượt qua một giai đoạn lớn!!
“Ha!” Tân Quảng cười lạnh một tiếng, “Ngươi cảm thấy ngươi còn có thể thắng?”
Tần Phong nói: “Có thể thắng hay không là việc của ta, ngươi khiêu chiến là được, nếu không ta có thể từ chối chiến đấu với ngươi, ta đường đường là trưởng một khu, không thích liên hệ với loại vô danh!”
Tân Quảng lập tức nổi giận đến đỏ bừng cả mặt.
Lời nói trước đó của Tân Quảng chỉ là ngôn từ tàn nhẫn, ỷ quyền thế không tha người, cũng chưa chắc đã có phản cảm gì với Tần Phong.
Bây giờ lại thật sự giận dữ!
Tân Quảng nhanh chóng cầm bộ đàm lên, dùng số ID tiến vào hàng ngũ khiêu chiến.
Tần Phong nghe thấy nhắc nhở, bàn tay đã rút ra Thanh Vương đao.
“Giết ngươi, chỉ cần một đao!”
Tân Quảng lại mỉm cười khinh thường.
Hắn ta tưởng Tần Phong đang nói đùa, nhưng Tần Phong đã nhanh chóng rút đao!
Một đao kia trông thường thường không có gì lạ, nhưng nội lực tuôn ra như có một loại ý thức lực vô hình khóa chặt Tân Quảng.
Ngay sau đó, ánh đỏ to lớn bộc phát ra từ trên Thanh Vương đao của Tần Phong!
Một đao!
Ánh lửa ngút trời!
Một đao!
Phong hỏa liên miên!
“Phần Thiên đao pháp – Phong hỏa liên thiên!”
Ánh đao tận trời hơn hai mươi mét, lồng năng lượng chưa kịp khóa lại khiến tất cả sóng khí trên lôi đài đều thả ra ngoài.
Ánh lửa của Tần Phong nóng rực đánh vào trên người khán giả, cảm giác hơi nóng phả vào mặt như muốn nướng khét người ta, không chỉ như thế bọn họ càng cảm giác được sát khí trong đao này.
Sát khí này khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi, khiến bọn họ không dám tiến lên, thậm chí e ngại luồng uy lực khủng bố này.
Một số lão già trong Thừa Dương thị cảm giác được uy lực dọa người của chiêu thức này, đều bị kinh động.
Lần này Tần Phong không nương tay chút nào.
Tần Phong đến võ đài là hắn muốn đánh, nhưng người khác ép hắn đánh lại không được.
“Ta ghét nhất có người ép buộc ta làm cái gì!”
Dù lúc ấy cứu người ở Hàn trấn, Tần Phong ghét nhất những người kia nên giết gà dọa khỉ, từ trước tới giờ chưa từng nương tay.
Bây giờ hắn không muốn, lại còn có người đi ra tìm tai vạ.
Phong hỏa liên thiên tiêu hao rất lớn, uy lực cực mạnh, là sự tồn tại có thể giết chết thú vương cấp F.
Năng lực giả cấp E đánh một mình chưa chắc có thể đánh được thú vương.
Đã thế còn ăn một kích Phong hỏa liên thiên này, kết cục cuối cùng của Tân Quảng là gì, nghĩ thôi cũng biết!
Ngọn lửa chậm rãi biến mất, ngọn lửa tận trời hình thành sóng nhiệt như mang theo một số bột phấn xám trắng, mọi người thấy trên lôi đài trống trải chỉ có một mình Tần Phong, đột nhiên có một loại hiểu rõ.
Đó là tro cốt của Tân Quảng!
Tần Phong và Tân Quảng quyết đấu!
Cũng như Tần Phong đã nói, một đao, hắn chỉ dùng một đao!
“Hiện tại còn có ai khiêu chiến ta không?”
Ánh mắt Tần Phong liếc ngang qua, không ai dám nhìn vào ánh mắt của Tần Phong.
Ngay cả Tân Gia Thịnh cũng run rẩy, hoảng sợ nhìn Tần Phong, trong nháy mắt đối phương nhìn đến cũng cúi thấp đầu.
Tần Phong khẽ cười một tiếng, không có ai, không ai dám tới khiêu chiến!
Tần Phong xuống lôi đài đồng thời chọn kết thúc khiêu chiến, hơn hai ức tiền tài lập tức được chuyển vào trong máy bộ đàm của Tần Phong.
“Ừm, liên thắng 20 trận, điểm tích lũy có thể đổi lấy một dị năng hạch tâm vương giả cấp E!”
Ánh mắt Tần Phong nhìn sang Giám đốc đầu đầy mồ hôi.
Người kia suýt thì chân mềm nhũn, khóe miệng giật giật, đau lòng không dứt.
“Có thể, có thể!”
“Vậy thì lấy đi, nhớ kỹ lấy hệ hỏa!”
Tần Phong nói.
“Vâng, vâng! Tần tiên sinh, mời tới bên này!”
Người này dẫn theo Tần Phong rời đi, mọi người mới tỉnh táo lại từ trong sự hoảng sợ, trong mắt rất nhiều người đều là vẻ kiêng dè.
Những người này vây xem Tần Phong, nguyên nhân lớn hơn cũng vì bây giờ trong tay Tần Phong có một cái căn cứ?
Dù chỉ là một căn cứ nho nhỏ, lại ở gần Thừa Dương thị như vậy, kinh doanh tốt cũng là thu nhập to lớn.
Một thủ lĩnh căn cứ cấp F, trong lúc lơ đãng chết đi cũng là chuyện quá bình thường.
Nhưng bây giờ những người này đều biết không thể nào!
Tần Phong có được thực lực miểu sát năng lực giả cấp E, quá mức khủng bố!