Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 214

Chương 214: Trưởng lão Tân gia ra tay

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 214: Trưởng lão Tân gia ra tay

Đối phương quá mạnh, tiềm lực quá lớn.

Đào Thế Xương thờ ơ lạnh nhạt vẫn đang ẩn nấp ở chỗ tối, cũng cảm nhận được!

“Thiếu gia yên tâm, lão nô sẽ ra tay.”

Nói như vậy, Đào Thế Xương đột nhiên tháo mặt nạ da người trên mặt xuống, khiến mặt mũi của mình biến thành dáng vẻ một người trung niên.

Hắn ta là lão tiền bối, hơn nữa thân phận đặc biệt, ra tay đối phó Tần Phong quá không ra gì!

Huống chi, hiện tại có quá nhiều người chú ý Tần Phong.

Khiêu chiến vượt cấp cũng không phải rất hiếm có, một số con em của gia tộc lớn đều có thể làm được.

Nhưng lấy thực lực F6 này khiêu chiến vượt ba cấp lại là việc trước nay chưa từng có, huống chi Tần Phong một hơi khiêu chiến hết.

Liên thắng 18 trận đủ khiến người ta hoảng sợ.

Thậm chí, những sự tồn tại đỉnh cấp Thừa Dương thị đều chú ý đến nơi này.

Bọn họ lợi dụng đủ loại thiết bị hình ảnh, chú ý tình huống nơi này.

Không chỉ như thế, còn có một số người đang nhanh chóng chạy đến.

Chờ hai mươi phút, Tần Phong nhìn đồng hồ đeo tay thấy thời gian đã gần đến tám giờ, cơm tối còn chưa ăn, thật sự không có người đến thì hắn sẽ rời đi!

Nhưng ngay lúc này một bóng dáng thấp bé gầy còm xuất hiện trước mặt Tần Phong.

Khuôn mặt vô cùng bình thường, thậm chí ném vào đám người e rằng cũng biến mất không thấy gì nữa!

Chỉ có một đôi mắt khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, e rằng đây là một sát thủ đỉnh cấp!

Cuối cùng khuôn mặt Tần Phong nghiêm túc.

“Cuối cùng đã đến một người tạm được!” Tần Phong đứng lên.

“Thực lực của ngươi rất không tệ, đáng tiếc…” Người kia thở dài một hơi, “Cây cao đón gió lớn!”

Tần Phong lại mỉm cười, cùng từng có người nói câu này với hắn, hiện tại hắn không muốn trả lời nữa!

“Ra tay đi!”

Đào Thế Xương gật đầu, ngay sau đó thân thể hóa thành tàn ảnh như một cơn gió đột nhiên xuất hiện.

Ngay sau đó một cây chủy thủ mang theo tia sáng lạnh rơi vào cạnh cổ Tần Phong!

Trong lòng Tần Phong đột nhiên giật mình, muốn phòng ngự đã không còn kịp nữa!

“Oanh!”

Một tiếng nổ tung dữ dội truyền đến!

Ngọn lửa to lớn phóng lên tận trời, phù văn nhảy lên, sóng xung kích phá tan hai người, là dị năng hệ hỏa của Tần Phong.

Một trận Xuân Liệp Viên cũng không phải không có thu hoạch gì, tiềm lực ý thức lực của Tần Phong gia tăng, thậm chí đã làm đến mức gặp là không quên được, một người thả ra dị năng, chỉ cần hắn nhìn qua một lần là có thể suy một ra ba, biến hóa để bản thân sử dụng.

Một chiêu này là dị năng Hỏa trùng kích.

“Vèo vèo vèo!”

Đào Thế Xương bị chấn bay ra ngoài, bật nhảy trên rìa lôi đài mấy cái đã tránh đi phù văn dị năng to lớn này.

Người xem xung quanh kêu lên sợ hãi!

“Dị năng!”

“Sao có thể, hắn không phải Cổ võ giả sao?”

“Cổ võ và dị năng song tu!”

Mọi người hưng phấn hét ầm lên.

“Không tệ, quả nhiên rất lợi hại!”

Đào Thế Xương vẫn đi theo Tân Gia Thịnh, biết tất cả phần kiểm tra của Tần Phong, tuy Thương giới giả cũng biết vận dụng ý thức lực nhưng đến cấp bậc thiên kiêu, e rằng chỉ có Dị năng giả mới có khả năng.

Cho nên hắn ta vẫn đề phòng Tần Phong, khuôn mặt Tần Phong cũng trở nên nghiêm túc.

“Xem ra lần này ta cũng phải nghiêm túc!”

Ánh mắt hắn đảo qua con dao găm tỏa ra ánh sáng màu bạc trong tay đối phương, đồng thời giơ tay lên.

Thanh Vương đao xuất hiện ở trong tay hắn.

Trước đó những người kia căn bản không đáng để hắn sử dụng Thanh Vương đao.

Bây giờ, Tần Phong cũng phải nghiêm túc.

Dù sao, những người kia chiến đấu đều là đối địch, chiêu thức của Đào Thế Xương lại là giết người.

Rất là nguy hiểm!

Thấy Tần Phong rút ra Thanh Vương đao cũng là một trang bị phù văn màu bạc, không chỉ như thế bên trên còn mơ hồ có ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, khiến đôi mắt Đào Thế Xương cũng híp lại, trong lòng càng cảnh giác.

Hai người đều nhìn chằm chằm đối phương, dường như đang tìm sơ hở của đối phương.

Ngay sau đó, hai người đồng thời hành động.

Vèo vèo!

Hai người lướt qua nhau, không có tiếng binh khí va chạm, bọn họ đã đến một bên khác của lôi đài.

Tóc mái của Tần Phong hơi tung bay như đang hô hấp.

“Xoẹt!”

Tiếng vải vóc rách vang lên, trên thắt lưng Đào Thế Xương xuất hiện một vết cắt, quần áo đã bị tổn hại lộ ra nội giáp ánh sáng màu bạc ở bên trong, lúc này nội giáp đã biến dạng.

Khóe miệng Đào Thế Xương giật giật, vì mặt nạ da người nên có vẻ rất mất tự nhiên.

Những người xem reo hò xung quanh đều ngậm miệng lại, lẳng lặng nhìn hai người trên lôi đài, cảm thấy bầu không khí trở nên kiềm chế, thở mạnh cũng không dám thở lấy một cái.

Sát khí tràn ngập khiến người ta cảm thấy khó mà hô hấp.

Tần Phong đứng trên đài lại càng nghiêm nghị hơn, hai người lại công kích.

“Đinh đang!”

Hai tiếng binh khí va chạm nhau lại truyền đến rồi tách ra, sau đó thân thể chuyển đổi nhanh chóng công kích.

Tốc độ của hai người bọn họ càng lúc càng nhanh.

Tần Phong chỉ cảm thấy cả người đều bảo trì một loại cảm giác nguy cơ cực hạn nhưng cơ bắp vận động hoàn mỹ, vượt xa cách tấn công trước kia của mình, khiến năng lực chiến đấu của mình phát huy ra 120% trước kia.

Đây là tử vong nhảy múa trên lưỡi đao.

Thời gian dần trôi qua, Mê Tung Bộ mới học tập ở dưới chân càng ngày càng thuần thục, không chỉ như thế trên người Tần Phong như bao phủ một tầng bóng mờ màu đen khiến khí tức của hắn lúc ẩn lúc hiện.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay