Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 211

Chương 211: Không cho hắn còn sống xuống lôi đài

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 211: Không cho hắn còn sống xuống lôi đài

Vừa hay gần đây thiếu vốn lưu động, lấy thực lực của Tần Phong chắc có thể kiếm bộn.

Nghĩ đến đây, Tần Phong đã đưa ra yêu cầu.

【 Leng keng, số hàng ngũ chiến đấu của ngươi đã tiến vào sàn cận chiến, ngẫu nhiên sắp xếp đối thủ cho ngươi! 】

Nhắc đến cũng trùng hợp, Giám đốc đi sắp xếp đấu trường, vừa hay để ra một lôi đài trống, Tần Phong vừa yêu cầu đã có đối thủ phù hợp.

【 Đẳng cấp của ngươi là cấp F6, thực lực đánh giá cấp thiên kiêu, đối thủ của ngươi sẽ là tuyển thủ cấp F6 liên thắng bốn lần, số hàng ngũ chiến đấu của đối thủ là XXXX, thắng sẽ được 1 điểm tích lũy, phần thưởng trận đấu thứ nhất: 5000. Lôi đài mà ngươi được phân đến là lôi đài số ba! 】

Phần thưởng của trận đầu rất bình thường, không chỉ như thế phần thưởng này còn là Tần Phong lỗ vốn.

Dù sao vì nguyên nhân chiếm cứ lôi dài, dù khiêu chiến ngẫu nhiên thời gian bao lâu đều tính một vạn tệ.

Cứ thế, dù Tần Phong thắng cũng phải trả thêm 5000 tệ.

Đương nhiên, nếu liên thắng sẽ kiếm lời, đáng tiếc liên thắng cũng không dễ lấy như vậy.

Tần Phong rời khỏi đại sảnh, dẫn theo Bạch Ly đến lôi đài số ba, có lẽ là vì Giám đốc sắp xếp đặc biệt cho Tân Gia Thịnh, lôi đài trong top 10 đều là loại lôi đài rộng hai mươi mét.

Tần Phong bước lên đợi không bao lâu, đối thủ của mình đã đến!

Đây là một đại hán cường tráng, trên mặt còn hơi dữ tợn, trong tay cầm một thanh Cự phủ có ánh sáng tím.

Chỉ liếc mắt một cái Tần Phong đã có thể phân biệt ra, đây là một Cổ võ giả khổ luyện.

Cũng không biết cường độ đẳng cấp thân thể của đối phương là bao nhiêu nhưng đã liên thắng bốn trận, lại thêm một trận nữa là có thể vượt cấp khiêu chiến, ban thưởng gấp bội, thu hoạch được rất nhiều tiền tài!

Đáng tiếc, đối phương lại gặp phải Tần Phong!

“Mời!”

“Mời!”

Tần Phong chỉ lấy ra cách chiến đấu Cổ võ giả của mình.

Phát động Mê Tung Bộ thoải mái né tránh công kích của đối phương.

Tốc độ của Tần Phong cực nhanh, dị năng thôn phệ đã khiến các phương diện của Tần Phong tăng trưởng vô cùng đồng đều.

Tránh đi công kích của đối phương, trực tiếp nghiêng người đến gần.

Tần Phong đưa tay, một quyền mang theo tiếng gió tấn công vào bên hông của người kia.

Đại hán lập tức giật mình, không ngờ tốc độ của Tần Phong nhanh như vậy, vội vàng rút cánh tay về, rót vào nội lực lại tăng thêm tốc độ, dùng Cự phủ bảo vệ bên eo của mình.

“Keng!”

Một quyền này tạo ra tiếng động như kim loại va chạm vào nhau, nội lực trên Cự phủ và trên nắm tay Tần Phong khuếch tán tạo thành gợn sóng.

Đại hán kia chỉ cảm thấy một luồng lực lượng cực lớn truyền đến, suýt không khống chế được tay mình, ngay cả Cự phủ cũng bị hắn ta ném xuống đất.

“Lực lượng thật mạnh!”

Tần Phong lại mỉm cười, “Lại đến!”

Ngược newbie mấy ngày, cuối cùng đã gặp được đối tượng có thể buông tay buông chân đánh đấm, Tần Phong thả ra lực lượng cả người.

Hiện tại hắn rất cần một trận vận động làm nóng người nhẹ nhàng vui vẻ.

Sau khi trận chiến bắt đầu gần như là tình huống nghiêng về một phía, Tần Phong ra quyền hơn mười lần, đại hán kia căn bản là bị động chịu đánh.

Đánh với Tần Phong chưa đến hai mươi chiêu, đại hán kia đã bị đánh đến ngực ngột ngạt, không thở nổi.

“Ta nhận thua!” Người kia vội vàng hô lên.

Đại hán này biết Tần Phong đã nương tay, nếu không từ sớm đã có thể một quyền đánh chết mình, nhưng dù đánh không chết thì cứ đánh như vậy chắc chắn sẽ bị nội thương.

Tất nhiên sớm nhận thua là tốt nhất, đại hán chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

【 Chúc mừng ngươi đạt được thắng lớn, ngươi có thể thanh toán 1 vạn nguyên giữ lôi đài nửa giờ chờ đợi người khiêu chiến, có tiếp tục không? 】

Tần Phong trực tiếp lựa chọn có!

【 Leng keng, số hàng ngũ chiến đấu của ngươi đã tiến vào sàn cận chiến, ngẫu nhiên ghép đối thủ phù hợp cho ngươi! 】

Tuy sàn cận chiến rất được hoan nghênh nhưng không có nghĩa mỗi thời mỗi khắc đều có thể ngẫu nhiên rút trúng người khiêu chiến, cho nên Tần Phong chỉ có thể đứng trên lôi đài chờ đợi.

Nhưng lúc này tên Giám đốc muốn nịnh bợ Tân Gia Thịnh trước đó lại gọi cho Tân Gia Thịnh.

“Tân thiếu, tiểu tử mà ngươi muốn dạy dỗ trước đó đã lên lôi đài, có cần ta dạy dỗ một chút không!”

Vì Giám đốc cũng không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ tưởng Tần Phong nhận thua, Tân thiếu cảm thấy không có ý nghĩa mới rời đi, nhưng hiện tại tiểu tử này lại lên võ đài, tất nhiên khiến tên Giám đốc này cảm thấy đây là cơ hội tốt nhất để vuốt mông ngựa!

Tân Gia Thịnh đã đi ra ngoài nổ máy xe, nghe được tin tức này cũng giận đến méo mũi.

Trước đó hắn ta nói xong trực tiếp rời đi dĩ nhiên không phải bị dọa chạy thật, mà dự định điều động nhân thủ của Tân gia, vụng trộm ra tay với Tần Phong.

Chỉ không ngờ Tần Phong lại to gan như thế, không chạy trốn ngay ngược lại ở lại đánh sàn cận chiến.

Đây đúng là sự khinh thường cực lớn với Tân Gia Thịnh.

Trong chốc lát, nhục nhã, tức giận nhao nhao xông lên đầu, nhưng Tân Gia Thịnh lại cảm thấy cơ hội đã đến!

Ngươi đã không đi, vậy đừng mong sống rời đi.

“Tìm người giết chết hắn! Đừng để hắn còn sống xuống lôi đài! Ta sẽ quay lại ngay! Sắp xếp cho ta một gian phòng!” Tân Gia Thịnh nói.

“Không thành vấn đề, Tân thiếu chờ xem là được!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay