Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 208

Chương 208: Sàn cận chiến Thừa Dương

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 208: Sàn cận chiến Thừa Dương

Ở trong mắt Tân Gia Thịnh, dù Tần Phong đưa ra lựa chọn nào đều phải chết, Tân Gia Thịnh là sự tồn tại rất có tiềm lực trong thế hệ này của Tân gia, thực lực rất mạnh, người có thực lực ngang nhau căn bản không phải đối thủ của hắn ta, hắn ta càng hy vọng Tần Phong đồng ý điều đầu tiên.

Tân Gia Thịnh muốn khiến Tần Phong thua hắn ta vô cùng nhục nhã ở trước mặt bao người.

“Sàn cận chiến? Không quan tâm sinh tử sao?” Tần Phong cười lạnh một tiếng.

Tân Gia Thịnh bị thái độ tùy ý của đối phương chọc giận.

“Không sai, không quan tâm sinh tử!”

“Được, đi thì đi!”

Tần Phong cũng không sợ điều này.

“Vị Giám đốc này, làm phiền tính tiền cho bạn gái của ta!”

“Được rồi, tiên sinh!”

Tất nhiên người kia cũng hy vọng hai người này nhanh rời đi, vội vàng tính tiền.

Tân Gia Thịnh cười lạnh nói: “Mua cũng vô dụng, sau này đồ của mỹ nữ đều do ta mua, ta cũng không để nàng mặc những thứ này của ngươi!”

Tần Phong xùy cười một tiếng.

“Ngươi nghĩ nhiều rồi!”

Tần Phong vung tay lên cất đồ vào trong trang bị phù văn không gian của mình, lúc này mới đi ra ngoài.

Tân Gia Thịnh cũng đi theo ra ngoài, trực tiếp ngồi lên một chiếc xe thể thao mui trần trông khá hào hoa.

Đây cũng là một chiếc chiến xa Huyền phù.

Tần Phong đứng ở ven đường, hiển nhiên dáng vẻ là không có xe.

Tân Gia Thịnh cười lạnh nói: “Sao nào, ngay cả xe cũng không có…”

Nhưng vừa nói câu này được một nửa đã thấy Tần Phong giơ cánh tay lên tùy ý nhúc nhích, một chiếc xe bay lập tức xuất hiện trong tầm mắt Tân Gia Thịnh.

Điều này khiến hắn ta nghẹn họng, suýt thì sặc nước bọt.

Mấu chốt nhất không phải xe của Tần Phong tốt bao nhiêu, mà là trang bị phù văn không gian của Tần Phong!

Một trang bị phù văn rộng khoảng tám mét vuông, đây là bao nhiêu tiền?

Điều này đã vượt ra khỏi giá trị của xe bay, dù là Tân Gia Thịnh cũng không có!

“Dẫn đường đi!” Giọng nói lạnh nhạt của Tần Phong vang lên cứ như đang phân phó một tiểu đồng hầu hạ.

Tân Gia Thịnh càng tức đến nổ tung!

“Đáng giận, đắc ý cái gì, chờ đến sàn cận chiến, dù là nữ nhân hay đồ của ngươi đều thuộc về lão tử!” Lần này trong mắt Tân Gia Thịnh xuất hiện tia sáng tham lam.

Xe lơ lửng ở giữa không trung, lao nhanh về phía trước.

Tần Phong đi theo sau đối phương nhưng trong lòng lại nghĩ làm thế nào để tối đa hóa lợi ích.

Sàn cận chiến trong Thừa Dương thị!

Thật sự chờ mong!

Cũng như sàn đấm bốc ngầm của căn cứ Thừa Bắc, sàn cận chiến Thừa Dương thị cũng là nơi chiến đấu của năng lực giả, nhưng nó cũng không ở trong thế lực hắc ám mà là chỗ để phú hào giải trí phát tiết.

Nơi này càng chính quy hơn, là sàn cận chiến để năng lực giả cạnh tranh! Tên chính thức là Quán năng lực cạnh tranh Thừa Dương.

Nơi này không máu tanh như vậy, nhưng tỉ lệ tử vong vẫn chiếm khá cao.

Tất cả đều là vì sàn cận chiến được dùng để giải quyết mâu thuẫn lợi bộ, thậm chí hàng năm bốn gia tộc lớn sẽ để đám nhỏ đồng lửa quyết đấu trong sàn cận chiến, bên trên không cần tổn thất cũng có thể tiến hành phân chia lợi ích mới.

Một số xung đột không dễ giải quyết ở chỗ khác, hẹn đến sàn cận chiến để đấu sinh tử cũng là chuyện rất bình thường.

Trên xe, Tần Phong nghĩ đến gần đây vẫn không có cách nào tăng trưởng nội lực, e rằng hôm nay có thể bội thu!

Bạch Ly lại bĩu môi, nói: “Tại sao các ngươi đánh nhau!”

Tần Phong cảm thấy buồn cười, “Còn không phải vì ngươi sao!”

Một lần còn không rõ ràng cho lắm, lần thứ hai cuối cùng Bạch Ly đã hiểu rõ.

“Các ngươi đang tranh đoạt quyền giao hợp với ta sao! Ta còn nhỏ mà!”

Tay Tần Phong run lên suýt thì đâm xe vào tòa nhà lớn, chẳng mấy chốc đã lái trở về, khởi động hệ thống khóa chặt để xe bay lái tự động, vươn tay hung ác chà đạp mái tóc của Bạch Ly một chút.

“Ngươi còn nhỏ, ngươi hiểu nhiều như thế sao?”

Bạch Ly bất mãn trợn mắt giận dữ nhìn Tần Phong: “Phải đến sàn cận chiến kia sao, nghe cũng biết là chỗ đánh nhau, cả đời Ngân Hồ tộc chúng ta chỉ có một bạn lữ, người ưu tú tất nhiên sẽ tranh nhau cướp đoạt, đánh cho ngươi sống ta chết cũng là việc thường gặp! Sao ta lại không biết chứ!”

Bạch Ly tỏ vẻ ta biết tất cả mọi chuyện, ngươi quá coi thường ta.

Tần Phong cũng không có cách nào!

Bạch Ly nhỏ sao?

Việc này lại rất thông minh, đã sắp thành tinh rồi!

“Được được được, ngươi cái gì cũng hiểu!” Tần Phong bất đắc dĩ, Bạch Ly cái gì cũng tốt, chỉ quá thẳng thắn!

Giao hợp cái gì, nghĩ thôi cũng rất tà ác!

Tân Gia Thịnh đi phía trước đang mở mui xe, tất nhiên cũng thông qua kính chiếu hậu thấy Tần Phong và Bạch Ly vừa nói vừa cười trong chiếc xe phía sau, lại còn táy máy tay chân, trong chốc lát không khỏi ghen ghét dữ dội, lại hung hăng đạp xuống chân ga.

Cứ tăng tốc như thế, chẳng mấy chốc đã đến được sàn cận chiến.

“Ta muốn xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu bản lĩnh, chút nữa tốt nhất đừng quỳ xuống cầu xin ta tha thứ!”

Tần Phong lười nói thêm gì, lại nhìn kỹ sàn cận chiến một chút.

Chỗ này rộng lớn, thiết kế lộ thiên có vẻ rất trống trải.

Trên quảng trường tranh tài rộng khoảng hai trăm mét, trên quảng trường có rất nhiều đài cận chiến, có cái rộng mười mét, có cái rộng hai mươi mét, thoạt nhìn có hơn bốn mươi đài, khán đài được xây dựng xung quanh lôi đài, cho nên trên quảng trường trông như cái hố có to có nhỏ, đương nhiên ở xung quanh vẫn có rất nhiều gian phòng cửa sổ sát đất, mọi người có thể xem thi đấu trong phòng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay