Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư (Dịch) — Chương 205

Chương 205: Khó bề phân biệt

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Tần Tiểu Từ

Chương 205: Khó bề phân biệt

“Mê Tung Bộ đã được đời sau cải tiến, xuất hiện Quỷ Ảnh Mê Tung, Vạn Quỷ Mê Tung cùng đủ loại thân pháp cường đại.”

“Huống cho có Phạm Thiên Đao làm tiền đề, cứ thế mà suy ra, có phải rất nhiều công pháp đều có thể dung nhập phù văn vào không?”

“Vừa hay Mê Tung Bộ thích hợp với phù văn hắc ám, cũng có chút giải thích và tác dụng với dị năng hắc ám của ta!”

“Chọn nó đi!”

Sau khi Tần Phong xác định rõ, đã lấy được công pháp ngay tại chỗ.

“Tần Phong, lần này cũng may có ngươi!” Đặng Niên nở nụ cười, lần này học viện cao đẳng Thừa Bắc của hắn ta cũng được coi là nở mày nở mặt, có Tần Phong một lần đánh bại bốn học viện lớn khác, thật sự rất thoải mái!

“Tiện tay thôi, nhưng ta còn có chuyện muốn Đặng hiệu trưởng giúp đỡ!” Tần Phong kể lại việc của Trần Minh, lúc đó vẫn có người ở đó, cộng thêm Lâm Khải chết trong tay Trần Minh, những chuyện này đều rõ như ban ngày!

Nhưng Trần Minh lại chết trong tay Tần Phong, Tần Phong chỉ sợ Lâm Tăng sẽ ghi khoản nợ này lên người Tần Phong.

Dù không có chuyện này, e rằng Lâm Tăng cũng hận hắn, chỉ có điều hiện tại thù hận đã tăng lên gấp mười lần!

Lúc Đặng Niên nghe đến việc của Trần Minh, cũng giận tái mặt.

“Chắc chắn Lâm Tăng sẽ tìm ngươi làm loạn vì chuyện này, nhưng việc Trần Minh là người biến dị chắc chắn có liên quan với Lâm Tăng, trong này có điều gì đó bẩn thỉu, nếu ngươi tiếp tục điều tra có lẽ sẽ gặp rất nhiều rắc rối!” Đặng Niên nói.

Tần Phong lại kiên định gật đầu.

“Nhất định phải tra!”

Đây không chỉ là việc tổ chức bí mật hắc ám hại người nữa.

Mà là trước khi hắn sống lại, vốn nên là vận mệnh thiên tài lại biến thành khốn khổ, gian nan, lòng đời chua xót vì cả đời không thể đi lên đỉnh cao, ai có thể hiểu?

Hiện tại Tần Phong càng thuận lợi hơn, càng thù hận cái gọi là tổ chức Z.

Bây giờ mình có sức mạnh lại không ngừng cường đại, khi cường đại đến mức bất kỳ kẻ nào cũng không chọc nổi, hắn chắc chắn sẽ tiêu diệt tổ chức Z này.

Không thể để tổ chức này tiếp tục còn sống.

Loại tín niệm này cũng là động lực để bây giờ Tần Phong tiến tới.

“Ngươi đã có suy nghĩ như vậy thì đi làm đi, ta sẽ cản trở bên Lâm Tăng giúp ngươi!” Đặng Niên nói.

Tần Phong cũng gật đầu, không phụ ý tốt của Đặng Niên.

“Ta sẽ ở lại Thừa Dương thị mấy ngày, không trở về với mọi người!”

“Ừm, được!”

Đương nhiên, Tần Phong vẫn lên xe cùng rời khỏi nơi đây với bọn họ.

“Tần Phong, lần này chúng ta có nhiều đồ như vậy, phân chia thế nào?” Chu Hạo hỏi.

Chuyện này cũng nên do Tần Phong làm chủ, dù sao công lao chủ yếu đều là Tần Phong, Triệu Ngọc và Chương Thiên Sách đều ngại hỏi, tất nhiên do Chu Hạo đến hỏi!

“Chia đều đi!” Tần Phong nói.

“Không được, làm vậy không tốt!” Triệu Ngọc nói: “Nếu không phải lần này có ngươi, chúng ta căn bản không lấy được nhiều đồ như vậy, huống chi phần thưởng xếp hạng cũng rất nhiều.”

Chương Thiên Sách cũng nói: “Tần Phong lấy bốn phần mười, chúng ta mỗi người hai phần đi!”

“Được!” Chu Hạo cũng gật đầu.

Tần Phong mỉm cười, tùy ý gật đầu coi như đồng ý với cách phân chia này.

Nhưng sau đó Tần Phong lại gửi tin nhắn vào máy truyền tin của Chu Hạo: “Phần của ta cho ngươi, Ý thức quả thì các ngươi mỗi người một trái!”

Chu Hạo trợn mắt nhìn Tần Phong, gõ chữ trên máy truyền tin: “Ngươi là Dị năng giả, theo ý ta ngươi cứ lấy hai trái Ý thức quả, trái còn lại chia cho Triệu Ngọc là được, cùng lắm thì lấy ít những linh thảo khác cũng không ảnh hưởng! Bây giờ ngươi cũng không cần những cái kia.”

“Cổ võ giả cũng cần chút ý thức lực, tuy không quan trọng nhưng vào thời điểm mấu chốt cũng có thể cứu mạng, huống chi ngươi thật sự cho rằng Ý thức thụ chỉ sinh ra ba Ý thức quả?”

Trên khuôn mặt Chu Hạo xuất hiện vẻ hoang mang.

Tần Phong lại ôm Tiểu Bạch vào trong lòng, cưng chiều vuốt ve.

Chu Hạo lập tức hiểu ra.

Rất hiển nhiên, hắn ta đã nghĩ đến việc ở Thanh Sơn mỏ đồng trước đó.

Trước đó Tiểu Bạch rời đi, cũng là đi trộm Ý thức quả!

Nghĩ đến bây giờ Ý thức thụ trụi lủi, Chu Hạo cũng thắp một dãy nến vì hiệu trưởng Thừa Dương thị.

Thật sự xui xẻo!

Hai người không nói chuyện nữa đều ngầm hiểu lẫn nhau, thậm chí ghi chép trên máy truyền tin cũng bị xóa bỏ.

Chờ sau khi xe rời khỏi căn cứ quân sự, Tần Phong mới xuống xe ở đoạn đường phồn hoa, rất nhiều bạn học đều rất hâm mộ nhìn Tần Phong, dù sao đây cũng là lần đầu tiên bọn họ đến Thừa Dương thị, nơi này phồn hoa như vậy, dạo chơi một vòng chắc chắn sẽ được học hỏi càng nhiều thứ hơn.

Nhưng e rằng những học sinh này chưa có vốn liếng và tiền tài để chơi ở chỗ này!

Tần Phong lại không kiêng dè điều gì.

Một lượng lớn tài liệu mang về từ Hàn trấn còn chưa được xử lý đâu!

Tần Phong tìm một góc tối vắng vẻ không người, bóng tối bao trùm xung quanh đề phòng những người khác dò xét.

Bạch Ly nhảy xuống từ trên vai hắn biến thành hình người, mặc xong quần áo lại đội mũ và kính râm.

“A, thật buồn bực!”

Hiện tại Bạch Ly không thích giữ hình thú, làm vậy nàng sẽ không được chơi bộ đàm, cũng không cách nào mặc quần áo đẹp, vô cùng buồn bực.

Tần Phong vuốt cái mũi nhỏ của đối phương, nói: “Được, ta nghỉ ngơi một chút sẽ dẫn ngươi đi mua quần áo!”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay