Chương 202: Manh mối Z
“Phốc!”
Một đao trảm xuống, một cánh tay của Trần Minh lập tức rơi xuống, miệng vết thương không chảy ra máu tươi, tất cả đều bị nướng chín.
“Ngao!!!”
Trần Minh phát ra một tiếng kêu thảm không phải người.
“Lại chém!”
Tần Phong lại vung đao lên, chém giết cánh tay còn lại của Trần Minh.
Con ngươi màu đen của Trần Minh dần biến trở về màu đỏ hồng, bên trong còn xuất hiện một tia khủng bố và không dám tin.
Không phải Trần Minh không muốn né tránh, mà vì tốc độ của Tần Phong quá nhanh.
‘Chạy!’ Trong đầu Trần Minh xuất hiện suy nghĩ này.
Đáng tiếc hắn ta căn bản chưa kịp.
“Ba chém!”
Tần Phong lại vung Thanh Vương đao, lần này như muốn chặt đứt Trần Minh.
Trần Minh kêu thảm một tiếng.
Hai chân rời khỏi thân thể Trần Minh, một đao kia không chém eo mà chém vào trên đùi đối phương.
Cuối cùng Trần Minh không cách nào đứng thẳng nữa, ngã trên mặt đất.
Lúc này, tứ chi bị chém đứt, Trần Minh như một gậy người ngọ nguậy thân thể, đã không có bất kỳ sức uy hiếp gì nữa.
Cuối cùng máu tươi đã trào ra huyết nhục bị nướng cháy, chảy xuôi ra theo tứ chi, động tác giãy giụa của Trần Minh chậm dần, bộ lông màu xám trên mặt dần rụt trở về, lộ ra khuôn mặt ban đầu.
Màu đen hoàn toàn biến mất, con mắt đỏ ngầu cũng dần biến thành màu trắng, Trần Minh vô cùng suy yếu chỉ có thể kéo dài hơi tàn.
Một đôi giày đen xuất hiện trong tầm mắt của Trần Minh.
Tần Phong ngồi xổm xuống.
“Tần Phong!” Trần Minh nghiến răng nghiến lợi gọi tên của đối phương.
“Trần Minh, thật ra ta còn có một nghi ngờ!” Tần Phong thản nhiên nói: “Vì sao ngươi hận ta như vậy chứ?”
“Vì sao? Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy mình đáng hận sao? Rõ ràng đều là người xuất thân cô nhi viện, vận khí của ngươi luôn tốt hơn chút, tất cả mọi người thích tìm ngươi, vì sống tốt hơn một chút ta không thể không làm bạn với ngươi, nếu không sẽ bị những người khác ăn cướp, bắt chẹt, bắt nạt, từ nhỏ đến lớn ngươi vẫn luôn xếp trước ta, vượt qua ngươi đã trở thành tâm ma của ta!”
Trong đầu Tần Phong nhớ lại lúc Trần Minh năm tuổi, phụ mẫu đột ngột qua đời phải vào cô nhi viện, quái gở không nói chuyện với bất kỳ ai, ghét bỏ những hài tử khác bẩn thỉu.
Sau khi lớn lên, mỗi tháng Trần Minh đều có tiền phụ cấp, lại bị đám lưu manh ăn cướp mà khóc lóc, là Tần Phong liều chết đánh một trận với đối phương rồi đòi lại tiền, lần thứ hai gặp mặt những tên lưu manh kia đều đi đường vòng.
Những thứ này ở trong mắt Trần Minh đều là tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục sao?
Tần Phong vẫn cảm thấy hắn và Trần Minh thật sự là giao tình giao mạng, thì ra chỉ là mong muốn đơn phương của hắn!
Trong lòng Tần Phong đã lạnh nhạt hơn nhiều.
Khuôn mặt hắn bình tĩnh, sau đó mới là điều hắn muốn hỏi nhất!
“Nếu ngươi đã có được năng lực như vậy, vì sao còn phải đi theo Lâm Khải chứ?”
Trần Minh biết mình phải chết, lại cười lạnh nói: “Tại sao ta phải nói cho ngươi biết! Ngươi càng muốn biết, ta càng không nói cho ngươi biết.”
Tần Phong lại phối hợp gật đầu: “Cũng đúng, nhưng có lẽ ngươi nói cho ta biết, ta còn có thể tò mò đi thăm dò một chút, không phải mọi người đều nói lòng tò mò hại chết người sao?”
Trần Minh rất thờ ơ.
Tần Phong tiếp tục nói: “Ngươi đã có phương thức liên lạc của cấp trên tổ chức kia, vậy không phải có nghĩa hắn phái ngươi qua đây giám sát Lâm phó khu trưởng sao? Phòng thí nghiệm đã bị phá hoại, bọn họ cảm thấy là Lâm phó khu trưởng lấy đi số liệu thí nghiệm? Hoặc là tài liệu?”
Ánh mắt Trần Minh vốn tan rã lại trợn to hơn chút, nhìn về phía Tần Phong.
“Sao ngươi biết?”
Tần Phong nở nụ cười.
Với biểu hiện này của Trần Minh, đã có nghĩa Tần Phong đoán đúng!
“Bởi vì phòng thí nghiệm kia… Là ta diệt!” Tần Phong xích lại gần Trần Minh, dùng nội lực bao phủ giọng nói chỉ để một mình Trần Minh nghe được.
Tần Phong lập tức mở to hai mắt nhìn.
“Ha… Ha ha… Khụ khụ khục…” Trần Minh phun ra một ngụm máu tươi.
Trần Minh thật sự không ngờ kết quả cuối cùng là như vậy!
Sau khi bị Tần Phong chặt đứt chân, Trần Minh còn chưa hề tuyệt vọng, hơn nữa biết những người này bắt người về làm thí nghiệm là vì Lâm Khải.
Cho nên Trần Minh tìm tới cửa chủ động làm vật thí nghiệm, sau khi cường hóa cũng bị cấp trên sai phái tới giám sát Lâm Khải, xem có phải đối phương nắm giữ tư liệu thí nghiệm của bọn họ, từ đó cướp lại.
Chỉ không ngờ phương hướng ban đầu của Trần Minh đã sai!
Người diệt phòng thí nghiệm lại không phải Lâm Tăng, mà là Tần Phong.
“Tần Phong, ta càng ngày càng không nhìn thấu được ngươi, vì sao ngươi lại biết những thứ này? Hơn nữa, tại sao ngươi phải diệt phòng thí nghiệm, vì chúng ta ra tay với bạn học sao?” Trần Minh nói.
Tần Phong lại không trả lời đối phương.
Loại chuyện sống lại này, Tần Phong sẽ để nó ở trong bụng mục nát cả một đời!
“Cho nên, vì ta đã biết được bí mật nên ta càng muốn hủy diệt bí mật này, ngươi coi như ta xen vào việc của người khác đi, cấp trên của ngươi là ai? Chẳng lẽ không muốn cho ta biết sao?”
“Ngươi sẽ đi tìm hắn, giết hắn?” Trần Minh cười nhạo một tiếng.
“Sẽ!” Tần Phong chém đinh chặt sắt!
Trần Minh cảm thấy Tần Phong không nói dối!
Trần Minh cũng đột nhiên mong đợi.
Rất nhiều người đều nói người sắp chết nói lời hay, Trần Minh lại không phải.