Editor: Đào Tử
_____________________________
Còn không đợi thủ lĩnh suy nghĩ ra nguyên cớ, đào binh giống như sủi cảo từ trên trời giáng xuống. Phịch phịch vài tiếng, từng người tựa như bao thịt ngã cách Thẩm Đường không xa, trong miệng k** r*n liên tục. Nhẹ thì mặt mũi bầm dập, nặng thì gãy xương não chấn động.
Đều là bị người ném qua!
Số ít không có bị ra tay, miễn cưỡng còn có thể đứng đấy. Bọn họ rất giống thấy thứ gì đó kinh khủng, bị buộc từng bước rút lui về sau. Cỗ bá khí cường đại thuần túy áp chế bọn họ đến không có chút chiến ý nào, chỉ còn run run rẩy rẩy.
Sắc mặt thủ lĩnh trắng bệch, muốn chống khuỷu tay đứng dậy, nhưng toàn thân chỗ nào cũng đau, thử mấy lần cuối cùng đều thất bại.
"Thế nào?"
Địch Nhạc nhảy xuống khỏi tán cây, đi đến bên Thẩm Đường.