Editor: Đào Tử
________________________
"Ngươi, các ngươi đừng tới đây —— "
Cô nhóc sợ hãi lấy lại tinh thần, hai tay run rẩy ôm cây trâm vàng không có lực uy h**p gì hướng về phía hai người, đại khái cô bé c*̃ng ý thức được điểm ấy, đầu trâm xoay chuyển vào cổ mình. Trâm vàng đã qua mài giũa, hãm sâu da thịt cũng chỉ lưu lại một điểm vết đỏ.
Mặc kệ là lấy ra uy h**p người ta hay là tự vận đều không tiện dùng.
Thẩm Đường: "Ta không đi qua, muội ra."
Cô nhóc trắng bệch nghiêm mặt lắc đầu: "Không!"
Đôi mắt tràn ngập hoảng sợ bỗng nhiên lăn xuống nước mắt óng ánh.
Cô bé trừng mắt nhìn, muốn để ánh mắt phủ đầy nước mắt rõ ràng lại, kết quả nước mắt lăn xuống càng dày. Hạt châu kia mượt mà lăn trên gương mặt đến cằm, tụ thành từng giọt nhỏ xuống. Không thể không thừa nhận, mỹ nhân rơi lệ đúng là làm lòng người mềm.