Editor: Đào Tử
_______________________________
Nhìn ánh lửa vàng nhanh chóng phóng đại trước mặt.
Thẩm Đường lạnh mặt cầm kiếm vung ngang, khẽ ngâm.
"Ba chén cạn, thân mình xá kể?
Lật năm non, nhẹ tễnh tựa không."
Chiến cuộc nơi đây hấp dẫn mấy ánh mắt trên chiến trường.
Chử Diệu và Kỳ Thiện âm thầm siết chặt nắm đấm, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm, không dám có chút phân tâm, chờ đợi kết quả cuối cùng.
Những nơi ánh lửa vàng đi qua, đất dưới chân một mảnh khô cằn, ngay cả không khí quanh mình đều bị thiêu đến ngột ngạt, chiếu rọi khuôn mặt bị phẫn nộ sát ý làm vặn vẹo và đôi mắt đầy tơ máu của Dương Đô úy.
Ông ta lao thẳng mang theo tiếng nổ, cầm đao bổ về phía ngực Thẩm Đường. Nhìn như một kích tất chết, phảng phất sóng gió động trời cắn nuốt hết thảy, để mỗi người thấy cảnh này lòng sinh bất lực tuyệt vọng. Thậm chí Dương Đô úy đã có thể nhìn thấy viễn cảnh Thẩm Đường bị bổ thành hai nửa, phơi thây tại chỗ.