Editor: Đào Tử
__________________________
Đồ tể nói: "Ông nói lão già đó? Hôm qua lão ta có tới, mua ba cân về, hôm nay vẫn chưa tới đâu..."
Chử Diệu xấu hổ cười cười: "Vậy chắc ta nhận lầm, nhưng nhìn xa xa đúng là giống, nhà ông ấy có gì việc vui hay khá giả rồi ư? Một lần mua những ba cân, nghe ý tứ có vẻ hôm nay còn tới?"
Đồ tể vừa nghĩ tới lão trượng ấy liền muốn nghiến răng.
Lão ta thích chiếm hời, đôi tay già còn không thành thật, luôn thừa dịp hắn không thấy sờ sờ thịt trên sạp hàng của hắn, khách khác thấy vậy còn muốn mua? Ưỡn mặt mo bảo bán rẻ cho lão, mấy văn tiền cũng muốn kì kèo, bảo mãi không sửa.
Gần đây lại không làm vậy, nhưng mỗi lần tới đều cố ý đập đồng bạc, bạc vụn trên sạp hàng hắn, ra vẻ cao giọng muốn mua thịt, mấy lạng xương, há mồm lộ ra hàm răng vàng xỉ, hở tí nước miếng văng tung tóe. Nhưng đồ tể mở cửa làm ăn, không thể đuổi khách ra ngoài, trong lòng đã sớm bất mãn.