Editor: Đào Tử
__________________________
Hàng thịt vẫn mở cửa đón khách như thường lệ.
Đồ tể đông đông đông mấy lần chặt một cái móng trước thành mười mấy cục thịt, rồi trơn tru dùng lá sen đóng gói, buộc bằng dây thừng nhỏ lại, hai bên thoả thuận tiền hàng xong. Thi thoảng có thể nghe từ hàng thịt tiếng cò kè mặc cả của hắn và khách hàng vì mấy văn tiền hoặc mất khối thịt, tạo thành một mảnh ghép của chợ búa.
"A Vinh!"
Ngoài hàng thịt phút chốc truyền đến một tiếng gọi.
Dứt lời, cậu con trai bụ bẫm của đồ tể bỗng ngẩng đầu, loảng xoảng một tiếng vứt dao róc xương xuống, chạy chậm về phía người tới, vừa chạy còn vừa hô: "Thầy, sao giờ ngài mới đến?"
Đồ tể không cần nhìn cũng biết người đó là ai, tức giận trừng lớn đôi mắt to như chuông đồng, ác tiếng hét lên: "Lão già này, mấy ngày nay chạy đi đâu? Đi c*̃ng không bảo với người ta một tiếng, nếu chết ở góc nào, ai nhặt xác cho ông?"